4
Trường Vũ Vi nghe vậy thì phá lên cười ngạo mạn, hoàn toàn không tin:
“Cô tưởng bà đây dễ bị dọa chắc?”
“Đừng nói là cái phòng thí nghiệm rách nát này, mà cả trung tâm nghiên cứu quanh đây, sau này cũng sẽ thuộc về tôi hết!”
Trợ lý đứng sau lưng cô ta cũng lập tức hùa theo:
“Đúng vậy đúng vậy! Loại con gái đầy toan tính như cô mà cũng không soi gương xem mình là ai! Cô biết người đứng trước mặt là ai không? Cô ấy chính là thiếu phu nhân tương lai của Tập đoàn Cố thị đấy!”
“Bao nhiêu hotgirl trên mạng xếp hàng chờ được Thái tử gia chọn, vậy mà anh ấy chẳng thèm để mắt đến ai, chỉ chọn một mình Vũ Vi nhà chúng tôi, điều đó nói lên cái gì? Chính là tình yêu đích thực đấy!”
Tôi thầm muốn trợn trắng mắt, nhưng mặt đang đau nhức vô cùng.
Thấy Trường Vũ Vi định ra lệnh cho trợ lý phá hủy phòng thí nghiệm để trừng phạt tôi, tôi hoảng loạn, cố gắng gượng dậy.
“Đừng mà!”
Trong phòng thí nghiệm có bao công sức của thầy tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn người đàn bà này hủy hoại nó!
Tôi như phát điên lao tới, nhưng bị Trường Vũ Vi quất cho một roi ngã lăn ra đất.
“Tôi nói rồi mà, cô đúng là loại đàn bà không biết xấu hổ! Nếu anh Cảnh Hàn thật sự quen cô, thì có phá tan cái phòng thí nghiệm này cũng chẳng sao cả. Cô sợ đến thế, chẳng phải là sợ bị lộ tẩy sao?”
“Hôm nay tôi nhất định phải dạy dỗ cho cô một trận! Trương Đình, đập!”
Cô trợ lý tên Trương Đình nghe lệnh liền vớ lấy dụng cụ, phá tan nát thiết bị trong phòng thí nghiệm.
Tôi cố sống cố chết che chắn trước kết quả nghiên cứu của thầy, mặc kệ chúng giằng giật thế nào, cũng không chịu buông tay.
Trường Vũ Vi lại càng hứng thú, vứt roi đi, cười lạnh:
“Trương Đình, trói con nhỏ học giả này lại cho tôi!”
“Tôi muốn xem rốt cuộc thứ cô ta che giấu là gì, biết đâu là bí kíp câu dẫn đàn ông đấy chứ!”
Một mình tôi thân thể đầy thương tích, không thể chống lại hai người bọn họ.
Trương Đình quấn roi có gai quanh người tôi, rồi hung hăng đẩy tôi dính chặt vào tường.
Trường Vũ Vi nhàn nhã lật xem tập tài liệu:
“Tưởng là báu vật gì cơ chứ, hóa ra toàn là mấy dòng chữ nhàm chán. Cô chắc chắn dùng nó để giả làm học giả, lừa người ta đấy mà.”
Nói rồi, cô ta xoay tay, xé toạc tất cả bản thảo thành từng mảnh vụn!
5
“Đừng mà!!”
Mắt tôi đỏ bừng lên.
Những bản thảo đó là thành quả nghiên cứu ngày đêm của tôi và thầy, từng câu từng chữ đều là tâm huyết thật sự.
Vẫn chưa kịp sao lưu lên máy tính, mà bản duy nhất lại bị Trường Vũ Vi xé nát như thế!
Tôi giận đến điên người, mặc kệ những chiếc gai đang cào rách da thịt, liều mạng giằng ra cướp lại những mảnh giấy vụn, rồi vung tay tát mạnh vào mặt Trường Vũ Vi!
“Cô thật quá đáng! Trường Vũ Vi, chuyện hôm nay, cô nhất định sẽ hối hận!”
Cái tát khiến Trường Vũ Vi trợn trừng mắt nhìn tôi, tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
“Con tiện nhân này dám đánh tôi? Con hồ ly học giả, cô đúng là chán sống rồi!”
Tôi vừa khóc vừa cố gắng ghép lại từng mảnh giấy.
Bất chợt, một chậu nước lạnh từ trên đầu dội thẳng xuống.
Những mảnh giấy ướt sũng, chữ viết cũng bị nhòe đi gần hết.
Tôi sững người, đầu óc trống rỗng.
“Đừng mà… đừng…”
Trường Vũ Vi giơ cao cái chậu rỗng, cười đắc ý, nụ cười độc ác đến rợn người.
“Trương Đình, con hồ ly này tay cũng đẹp ra phết đấy. Làm thí nghiệm chắc cũng ra dáng lắm. Biết phải làm gì rồi chứ?”
Cô trợ lý phía sau gật đầu lia lịa, từ trong ba lô lôi ra một túi kim, nhếch môi cười nhạt:
“Yên tâm đi Vũ Vi, chuyện thêu thùa tôi giỏi nhất, hôm nay chỉ cần tôi ra tay, tay cô ta coi như tàn phế!”
Trường Vũ Vi hài lòng gật đầu:
“Làm đi. Trừ được con học giả giả tạo này, tôi sẽ thưởng lớn cho cô.”
Tôi bị Trương Đình kéo ra ngoài khu thí nghiệm. Cô ta ấn đầu tôi xuống hồ nước, khi tôi sắp chết ngạt mới kéo lên.
Tôi thở hổn hển, nước sặc vào phổi khiến tôi không nói được thành tiếng.
Lợi dụng lúc tôi không còn sức phản kháng, Trương Đình hung hãn đâm kim vào kẽ móng tay tôi.
Mười đầu ngón tay đau nhức thấu tim, tôi hét lên thất thanh.
Nhưng chưa kịp thở, lại một mũi kim khác tiếp tục đâm vào.
Tôi đau đến ngất đi, lại bị dìm xuống nước tỉnh lại.
Cứ thế lặp đi lặp lại, cho đến khi mặt tôi trắng bệch, hai bàn tay đẫm máu.