1
Thiên tài hội họa Cố Hoài Nam mang theo tác phẩm mới “Nàng Thơ” trở lại, nhiều năm sau tái xuất đỉnh cao.
Tại buổi triển lãm tranh, tất cả tác phẩm của anh ta đều được bán với giá cao, “Nàng Thơ” là tác phẩm nổi bật nhất.
Đó là một bức tranh sơn dầu sống động như thật. Dưới ánh trăng dịu dàng, mặt hồ lấp lánh, cô gái đội hoa ngồi trên con thuyền nhỏ, đẹp tựa tiên nữ lạc bước chốn trần gian.
Anh ta nói: "Đây là vật không bán, nghìn vàng cũng không đổi."
Phóng viên hỏi: "Cô gái trong tranh là ai?"
Anh mỉm cười dịu dàng: "Cô ấy là tình yêu cả đời tôi."
Hôm đó, tôi nhận được đơn ly hôn mà Cố Hoài Nam gửi đến, tiền và nhà đều để lại cho tôi, anh ta tay trắng ra đi.
Tôi xem buổi phát trực tiếp trên mạng, bấm gọi cho anh ta: "Chúc mừng nhé, triển lãm rất thành công."
Anh ta lạnh nhạt: "Không liên quan đến em."
"Tại sao lại không liên quan?" Tôi cao giọng, chất vấn: "Triển lãm kiếm được nhiều tiền phải không? Trong thỏa thuận ly hôn không thấy tính phần tài sản này."
Đầu dây bên kia cười lạnh: "Mạnh Dao, trong mắt em chỉ có tiền."
Tôi nhếch môi: "Tiền đáng tin hơn người."
Anh ta im lặng một lúc: "Ngày mai để luật sư gửi cho em bản thỏa thuận mới."
Tôi sảng khoái đáp: "Được, từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt."
"Hai bên không còn..."
Anh ta còn chưa nói hết câu thì tôi đã cúp máy. Cảm giác như nghe thêm một giây cũng là lãng phí.
Thật khó tin, bốn tháng trước, tôi vẫn còn cầu mong được bên Cố Hoài Nam trọn đời.
2
Hôm đó là kỷ niệm sáu năm ngày cưới của chúng tôi, cũng là lễ Tình nhân.
Tôi lặng lẽ bay từ Pháp về, định cho Cố Hoài Nam một bất ngờ.
Khi đến dưới khu căn hộ, tôi nhìn thấy một cô gái trẻ xách hành lý, đứng một mình trong tuyết.
Gương mặt cô ta đỏ bừng vì lạnh, nhưng giọng nói qua điện thoại lại đầy phấn khích: "Đoán xem em đang ở đâu?"
Không rõ đầu dây bên kia nói gì, cô gái cong môi, ngọt ngào nói: "Em nhớ anh nên đến gặp anh đây."
Tôi bất giác nhớ lại hồi đại học, khi tôi và Cố Hoài Nam yêu xa. Nhớ nhau không chịu nổi, chúng tôi cũng từng như vậy, mua vé rồi lao đến bên nhau không do dự.
Cảnh tượng ấy khiến tôi rung động, tôi rút điện thoại định gọi cho Cố Hoài Nam. Nhưng đúng lúc đó, tôi thấy anh bước ra từ hành lang.
Cô gái lập tức chạy đến, lao vào lòng anh ta. Cố Hoài Nam ôm chặt lấy cô, như thể vừa đón được báu vật.
Giữa đêm tuyết yên tĩnh, họ hôn nhau thật sâu, thật nồng nàn.
Tôi chế//t lặng tại chỗ, nhìn tình yêu cuồng nhiệt giữa họ.
Cố Hoài Nam ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng phát hiện tôi đang đứng không xa.
Tôi kéo hành lý bước về phía họ một cách nặng nề, chỉ vài bước mà như cách ngàn sông vạn núi.
Phản ứng đầu tiên của anh ta là kéo cô gái vào sau lưng.
Cô gái có vẻ luống cuống, nắm lấy tay áo anh ta, thì thầm hỏi: "Cô ấy là ai?"
Nhất thời tôi không biết mình nên có biểu cảm thế nào, tôi đứng trước mặt họ, điềm nhiên nói: "Tôi là vợ anh ấy."
Nghe vậy, cô gái lập tức bước ra trước, ra vẻ muốn bảo vệ anh ta.
"Mọi chuyện là do em, xin chị đừng trách anh ấy." Giọng cô ta mềm nhẹ như mưa, nước mắt rưng rưng, thật khiến người ta thương xót.
Tôi bật cười thành tiếng, quay sang nhìn người đàn ông phía sau đang bối rối: "Không nói gì sao?"
Cố Hoài Nam mím môi, ánh mắt trầm xuống như đã hạ quyết tâm nào đó.
Anh ta bước lên đứng cạnh cô gái, nắm tay cô ta, mười ngón đan chặt, nhìn tôi nói: "Chính là những gì em vừa thấy."
Có lẽ gió tuyết quá lớn khiến đầu óc tôi tê dại. Tôi không khóc, không làm loạn, chỉ lặng lẽ xoay người rời đi.
Cố Hoài Nam không đuổi theo.
3
Cửa sổ ban công trong nhà mở toang, gió lạnh thổi vù vù vào.
Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh Cố Hoài Nam nhận được cuộc gọi, mở cửa sổ ra, nhìn thấy cô gái đứng dưới lầu, bất ngờ và vui sướng đến mức nào.
Chiếc giá vẽ bên cạnh còn chưa được dọn dẹp, bức tranh chưa hoàn thiện đập vào mắt, nhân vật chính hiển nhiên là cô gái ban nãy.
Cô ta ôm bó hồng, mái tóc dài tung bay theo gió, gương mặt ửng hồng vì e thẹn khi gặp người yêu.
Từng có lúc, Cố Hoài Nam cũng vẽ tôi bằng tất cả sự chăm chú như thế.
Tôi và anh quen nhau năm mười sáu tuổi, trong khuôn viên trường trung học.
Khi ấy anh rất nổi tiếng, là thiếu gia nhà giàu, học giỏi đẹp trai, đủ mọi hào quang hội tụ.
Tôi xuất thân từ nông thôn, khác biệt một trời một vực, vốn chẳng có lý do nào để gặp gỡ, vậy mà lại trở thành bạn cùng bàn với anh.
Tôi học tiếng Anh rất kém, tiếng phổ thông còn pha giọng quê và thường xuyên bị bạn học chế giễu.
Cố Hoài Nam bảo vệ tôi, cũng kiên nhẫn dạy tôi học.
Chàng thiếu niên lúc nào cũng nói chuyện với nụ cười rạng rỡ, mỗi lần mỉm cười đều sáng bừng như trăm hoa đua nở.
Tôi thầm yêu anh suốt ba mùa xuân hạ, chưa từng dám hy vọng rằng anh cũng có tình cảm với mình.
Kỳ thi đại học kết thúc, Cố Hoài Nam không đăng ký vào Thanh Hoa hay Bắc Đại như mọi người dự đoán, mà chọn học viện mỹ thuật.
Anh ta nói vẽ tranh là giấc mơ cả đời và gia đình cũng rất ủng hộ.
Anh ta có điều kiện để tùy hứng, còn tôi thì không.
Với điểm số khi ấy, lựa chọn tốt nhất của tôi là một trường đại học ở phương Nam, cách anh ta cả ngàn cây số.
Mùa hè năm đó, Cố Hoài Nam đến làng nhỏ nơi tôi sống để sáng tác, và nhờ tôi làm hướng dẫn viên.
Chúng tôi cùng nhau ngắm hoa trên đồi, nghe chim hót trong rừng, ngước nhìn mây trời...
Ngày cuối cùng, mẹ tôi mang rượu mận nhà ủ ra mời anh. Tửu lượng anh rất kém, uống một ly đã gục.
Trong mơ Cố Hoài Nam nói lời thật lòng: "Mạnh Dao, anh thích em."
Tôi giúp anh thu dọn đồ, phát hiện trong tranh của anh ta, tất cả đều là tôi.
Trước lúc rời đi, tôi tiễn anh ta ra trạm xe, bước chân chậm rãi, chỉ muốn hỏi: "Lời tối qua có tính không?"
Không ngờ, cuối cùng lại là anh mở lời trước.
Anh ta nói: "Mạnh Dao, nếu giờ anh tỏ tình thì có muộn không?"
Không muộn, chỉ cần là anh ta, bất cứ lúc nào cũng không muộn.
Chúng tôi ở bên nhau.
Bốn năm đại học yêu xa, Cố Hoài Nam luôn cho tôi đủ đầy yêu thương và cảm giác an toàn, để tôi biết rõ ràng mình là người được thiên vị.
Tôi thường hay cười trêu anh ta: "Cố Hoài Nam, anh yêu em nhiều thật đấy."
Anh sẽ mỉm cười nhẹ nhàng, rồi cúi đầu hôn tôi, mỗi nét mặt đều tràn ngập sự chân thành.
Từ mười tám đến hai mươi tám tuổi, chúng tôi yêu nhau trọn mười năm.
Vô số ký ức ào ạt lướt qua trong đầu.
Cảm xúc bị kìm nén cuối cùng cũng vỡ òa, tôi sụp đổ, xé nát bức tranh thành từng mảnh vụn.
4
Tôi ngồi một mình trên sofa suốt đêm đến tận sáng.
Khi Cố Hoài Nam trở về, trên người anh ta mang theo hương thơm không thuộc về mình.
Nhìn thấy tôi, trong mắt anh ta thoáng hiện vẻ áy náy: "Xin lỗi."
Hai mắt tôi đỏ ngầu, giọng khàn đặc: "Bắt đầu từ khi nào?"
Anh ta thẳng thắn kể lại quá khứ giữa họ.
Cô gái đó tên là Tô Miểu Miểu, sinh viên năm tư của học viện mỹ thuật, cũng học vẽ.