20.
Từ sau khi giữa tôi và Lâm Khuyết xuất hiện khoảng cách, Trình Hựu đã ra ngoài thuê phòng.
Bình thường nơi ấy chỉ để tôi nghỉ trưa hay thức đêm viết bài. Hôm nay, cuối cùng cũng được tận dụng hết công năng.
Tôi lật người, đè cậu ấy xuống giường.
Ngón tay chui vào lớp áo hoodie, lướt qua từng đường cơ bụng đầy gợi cảm, dừng lại nơi rìa môi.
Tôi kéo vạt áo lên, đặt ngón tay lên môi cậu ấy, nhẹ giọng ra lệnh:“Cắn lấy.”
Trình Hựu khẽ rên một tiếng, đôi mắt mờ sương, dường như chẳng phân biệt được thật hay mộng. Nhưng vẫn rất nghe lời.
Tôi ngồi lên người cậu ấy, lôi món đồ giấu dưới gối ra.“Còn là lần trước đó hả?”
Cậu ấy chỉ “ừ” khẽ một tiếng.Tôi bật cười hài lòng.
Xé bao bọc, tôi cúi xuống thì thầm:“Em thích người biết nghe lời.”
“Vậy, hôm nay… sẽ nghe lời chứ?”
Đêm đó, chúng tôi chẳng dừng lại ở mỗi chiếc giường.
Từ phòng ngủ tới ghế sofa.Từ phòng khách sang tận phòng tắm.
Tôi vòng tay nâng cằm cậu ấy lên, cùng đối diện trong gương. Giọng nghèn nghẹn, nhưng ý cười đong đầy:
“Nhìn gương đi.”
“Trình Hựu, cậu ngoan quá!”
Khoảnh khắc ấy, thân thể cậu ấy khẽ run lên.Một tiếng rên dài bật ra,Rồi cả hai cùng rơi vào dòng chảy rực lửa, không thể quay đầu.
21.
Hôm sau, Lâm Khuyết ra tay đánh Trình Hựu.
Ngay tại lớp học.
Khi ánh mắt anh ta lướt qua dấu vết trên cổ Trình Hựu, trong phút chốc liền trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ.
Anh ta bước tới, túm lấy cổ áo Trình Hựu, nghiến giọng hỏi:
“Vết trên cổ cậu… là từ đâu ra?”
Nếu là người khác hỏi, Trình Hựu có lẽ sẽ ngượng ngùng.Nhưng người đó là Lâm Khuyết – thì cậu chẳng buồn nể mặt.
“Liên quan gì đến anh?”
Nói xong cậu hất tay ra, định đi thẳng vào lớp.
Không ngờ Lâm Khuyết đột nhiên tung một cú đá thẳng vào lưng cậu.
“Anh điên rồi à?”
Lâm Khuyết gầm lên, giọng khản đặc vì tức giận:
“Có phải cậu đã chạm vào cô ấy?”
Trình Hựu lập tức sa sầm mặt:
“Tránh ra.”
“Cậu động vào cô ấy rồi đúng không?! Cậu dám?!”
“Lâm Khuyết, anh mà còn phát rồ, đừng trách tôi…”
“Cậu được ai cho phép? Ai cho cậu chạm vào cô ấy hả?!”
Trình Hựu khựng lại.
Cậu ngơ ngác nhìn Lâm Khuyết, như thể không thể tin nổi lời vừa rồi là thật.
Nhưng Lâm Khuyết không để cậu kịp phản ứng, cú đấm tiếp theo đã ập tới.
Chẳng mấy chốc, từ một cuộc tẩn đơn phương biến thành trận ẩu đả hỗn loạn.
Có người đã gọi điện cho Thẩm Thanh Thanh.
Cô đến rất nhanh, vừa chạy vừa khóc, cố gắng tách hai người ra:
“Các cậu làm gì vậy?! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!”
“Tôi xin các cậu, đừng như thế nữa mà…”
Với đám sinh viên vừa bận rộn vừa tò mò chẳng kém gì thám tử, tốc độ lan truyền chuyện thị phi còn nhanh hơn cả giọng đọc chém gió của thầy lúc khoanh vùng ôn thi cuối kỳ.
Chẳng bao lâu sau, tin đồn “hai nam tranh một nữ” giữa Trình Hựu và Lâm Khuyết đã bùng nổ khắp cả trường.
Tất nhiên, tôi cũng nghe nói đến vụ đánh nhau.
Nhưng tôi không đến.
Tôi phải bay ra ngoài tỉnh ba ngày, cùng đàn anh đàn chị và giáo sư đi dự hội nghị học thuật.
Ban đầu còn định báo cho Trình Hựu một tiếng.Nhưng giờ thì khỏi cần, đỡ phiền.
Trên máy bay tôi tranh thủ chợp mắt một chút.Vừa hạ cánh, tin nhắn lập tức ồ ạt kéo đến.
Toàn là từ "bộ ba tin đồn":
Lâm Khuyết: [Cậu đang ở đâu, tôi có chuyện muốn nói]Trình Hựu: [Hạ Hạ, em đi đâu rồi? Sao không nghe máy?]Thẩm Thanh Thanh: [Tô Hạ, bây giờ cậu hài lòng rồi chứ!]
Tôi chẳng rep cái nào.
Tất cả đều chuyển sang chế độ “Không làm phiền”.
Sân khấu đã đủ ồn ào rồi, thôi thì để họ tự tung tự tác.
Lần này chúng tôi tham dự một hội nghị học thuật khu vực nhỏ, diễn ra trong hai ngày.Ngoài tôi ra, các anh chị khóa trên còn có thêm một ngày để… ăn uống nghỉ ngơi các kiểu.
Tại sao lại là ngoài tôi?
Vì giáo sư tôi dặn: “Không được bỏ lỡ các môn học chính.”
Vậy là trong khi người ta ngủ ngon lành trong khách sạn, tôi đã lại tiếp tục hành trình – quay về trên chuyến bay sớm.
Sau hai tiết học sáng mệt như trâu ngựa, tôi lê ra khỏi giảng đường bậc thang.
Lâm Khuyết đã đứng đợi sẵn bên ngoài.Tay kẹp điếu thuốc, nhưng chưa châm.
Mới mấy ngày không gặp, trông hắn có vẻ… già đời thêm mấy tuổi.
“Gửi tin cho cậu rồi, cậu có xem không?”
Tôi đáp gọn:“Không xem.”
“Muốn nói gì thì nói đi.”
Hắn lại im. Không mở miệng.
Tôi tặc lưỡi, định bước đi.
Hắn chụp lấy tay tôi.
“Tôi chia tay với Thẩm Thanh Thanh rồi.”
“Ồ.” Tôi gật đầu, giọng dửng dưng. “Chia buồn nhé.”
“Tô Hạ, bất kể cậu và Trình Hựu xảy ra chuyện gì… tôi đều có thể không để tâm. Mình bắt đầu lại đi.”
Câu nói ấy, nghe như thể hắn đã phải nuốt bao nhiêu uất ức vào lòng vậy.
"Tôi nhắc lại lần nữa:Thứ nhất, chúng ta chưa từng bắt đầu, nên chẳng có chuyện 'bắt đầu lại'.Thứ hai, tôi sẽ không ở bên cậu.Và cuối cùng… cậu thật sự, thật sự rất phiền."
"Tô Hạ !" – Lâm Khuyết trầm giọng, gần như gằn ra – "Cậu có biết Trình Hựu…"