1.
Mẫu thân ta xuất thân từ hàng ngũ "Dương Châu gầy yếu".Cầm kỳ thư họa, không gì không thông, song ngoài việc dùng những thứ đó để lấy lòng phụ thân ta – một thương gia phú quý – thì chẳng biết làm gì khác.Bà cũng chẳng biết thế nào mới là một người mẹ tốt.Đây là câu mà bà luôn miệng than thở mỗi ngày.
Bà chỉ còn cách đem toàn bộ sở trường của mình dạy lại cho ta.Ví như cầm kỳ thư họa.Ví như cách hầu hạ nam nhân trên giường.
Ta trời sinh đầu óc không được thông tuệ, mọi thứ học được cũng chỉ lơ mơ vài phần.Thế nhưng phụ thân ta lại nói, chỉ cần chút tài mọn đó, cộng thêm gương mặt khiến người ta thương xót của ta, vậy là đủ rồi.
"Đủ để làm gì?"Ta dựa người lên lan can thuyền, ngẩng đầu hỏi phụ thân.Ông xoa đầu ta, dịu dàng đáp:"Đủ để sống một đời vinh hoa phú quý."
Trong mắt ta, phụ thân chính là người giàu sang tột bậc.Thế nhưng ông lại nói, giàu và sang, kỳ thực là hai chuyện khác nhau.
Thế là ta bị đưa vào phủ Nhiếp Chính vương.
Cùng ta nhập phủ còn có mấy cô nương đồng tuổi, người nào người nấy đều dung mạo khuynh thành.Có điều, họ lại chẳng ưa gì ta.
Bà vú theo hầu ta bảo rằng, bởi vì ta quá mức xinh đẹp.Nữ tử xinh đẹp, vốn dĩ dễ khiến người khác ghen tỵ.
"Nhưng các nàng cũng rất đẹp mà."Ta vừa nhai bánh ngọt vừa cười nhìn bà vú."Đẹp hơn bất kỳ cô nương nào ta từng gặp ở Dương Châu."
Bà vú cúi đầu nhìn ta, một lúc lâu mới vươn tay xoa đầu ta.Bà yêu thương thở dài:"Chỉ mong tiểu thư tới nơi này, rốt cuộc là phúc hay họa đây."
Dĩ nhiên là phúc rồi.Nơi này có vô vàn cao lương mỹ vị ăn không hết,có xiêm y lụa là mặc không xuể,lại không phải ngày ngày nghe mẫu thân than vãn bên tai, oán trách phụ thân thương gia kia có nhớ tới mẹ con ta hay không.
Điều quan trọng nhất, cũng là điều ta yêu thích nhất, chính là nơi đây còn ẩn giấu một nam tử tuyệt thế vô song.Tuấn mỹ đến mức tựa như tiên nhân từ trời giáng hạ.
Bà vú nói, đó là chủ nhân của phủ này.Nhiếp Chính vương Tạ Diễn.
Ta hỏi bà vú:"Nhiếp Chính vương là gì vậy?"
Bà vú đáp:"Là đại thần phò tá hoàng đế."
Ta vẫn chẳng hiểu mấy, chỉ nghĩ thầm: ắt hẳn đó chính là kiểu "người giàu sang tột bậc" như phụ thân ta từng nhắc tới.
Phụ thân ta từng nói, muốn trở thành người phú quý, ắt phải gả cho kẻ càng phú quý hơn.Mà Tạ Diễn, ta nguyện lòng gả cho.
Sau bao lần ta giả vờ vô tình đi ngang sân viện của Tạ Diễn, cuối cùng, hắn cũng mở miệng gọi ta vào.
"Ngẩng đầu lên."Hắn tùy ý tựa người trên ghế thấp, ánh mắt lười biếng quét tới.
Ta nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn hắn.
"Bao nhiêu tuổi rồi?"
"Thưa, mười bốn."
Hắn cầm lên chén trà bên cạnh, nhướng đôi mày thanh tú, hỏi:"Biết làm những gì?"
Biết làm gì sao?Ta cái gì cũng biết một ít.
"Biết cầm kỳ thư họa."Ta giơ từng ngón tay ra đếm, vừa đếm vừa đọc:"Biết nữ công, biết ca múa..."
Nói một hồi lâu, Tạ Diễn cũng chẳng có ý định khen ngợi lấy một câu.Ta nghĩ nghĩ, lại cúi mắt, dịu giọng nói thêm:"Còn biết hầu hạ nam nhân trên giường."
Một ngụm trà trong miệng Tạ Diễn phun thẳng ra ngoài.Trong chốc lát, cả gian phòng lập tức rối loạn.
Có người vội đưa khăn, có người dâng nước.Chỉ riêng bà vú bên cạnh ta là cuống cuồng bịt chặt miệng ta lại.
Đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống, bà vú lập tức quỳ rạp xuống đất, đầu nặng nề dập sát nền nhà:"Vương gia thứ tội, tiểu thư nhà nô tỳ tuổi còn nhỏ, tâm tư thuần khiết, mới lỡ lời nói ra những điều không hợp lễ nghi. Tất cả đều là lỗi của lão nô."
Ta nghiêng đầu nhìn Tạ Diễn.Hắn cũng cúi mắt nhìn ta.
"Quả thật là lỗi của ngươi."Lần này, giọng hắn lạnh đi mấy phần, ánh mắt sắc như dao quét về phía bà vú, nói:"Phạt hai mươi trượng. Sau này hãy dạy dỗ cho tử tế, nếu tiến cung rồi còn dám lỡ lời như thế, mất đầu cũng đừng oán trách."
Hắn khi nói câu đó, dáng vẻ lạnh lùng đến đáng sợ.Dọa cho bà vú toàn thân run rẩy.
Bà vú bị đánh.Hai mươi trượng nặng nề, khiến bà đau đến mức chỉ có thể nằm bò trên giường, vừa khóc vừa rên.
Nhìn bộ dạng thảm thương ấy, trong lòng ta nghẹn một bụng ấm ức, liền hầm hầm chạy ra ngoài.
"Rõ ràng bà ấy không làm gì sai, tại sao ngài lại đánh bà ấy?"Ta chặn trước mặt Tạ Diễn, lúc này đang chuẩn bị ra cửa.
Hắn cúi đầu nhìn ta, thản nhiên đáp:"Ngươi phạm lỗi, bà ấy là người hầu của ngươi, đương nhiên phải chịu phạt thay."
"Chính là ngài hỏi ta biết làm những gì, ta cũng không có nói dối, cớ sao lại tính là phạm lỗi?"Ta cứng cỏi cãi lại."Nếu quả thực là lỗi của ta, vậy cứ trừng phạt ta, cần gì liên lụy đến bà ấy?"
Ngay lúc ấy, ngoài cửa đã có một cỗ xe ngựa chờ sẵn.
Tạ Diễn bước qua người ta, đi thẳng về phía cửa.Giọng hắn lạnh nhạt vang lên từ sau lưng:
"Nhớ kỹ lấy, từ nay về sau, mỗi lần ngươi phạm lỗi, bản vương sẽ đánh phạt người bên cạnh ngươi.""Nếu muốn bà ta sống lâu thêm mấy năm, ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe lời."
2.
Tạ Diễn không phải người tốt.Hắn có thể thản nhiên ra lệnh đánh bà vú, cũng có thể lạnh lùng thốt ra những lời dọa nạt khiến ta khiếp đảm.
Mẫu thân từng dạy, nam nhân trên đời, chẳng mấy ai lương thiện.Muốn khiến nam nhân ngoan ngoãn nghe lời, trước hết phải trèo lên giường hắn, rồi dùng giọng điệu mềm mỏng, nũng nịu khuyên nhủ, mới mong khiến hắn từ ác hóa thiện.
Mẫu thân chính là như thế đối với phụ thân ta – vị thương nhân giàu có kia.Mỗi lần phụ thân lưu lại trong phòng của mẫu thân qua đêm, sáng hôm sau liền mang tới cho hai mẹ con ta vô vàn đồ tốt.
Ta nghĩ, Tạ Diễn hẳn cũng chẳng khác.
Chỉ tiếc, muốn leo lên giường Tạ Diễn lại không hề dễ dàng.Kể từ ngày hôm ấy, hắn đã ra lệnh cấm ta bén mảng tới gần cửa viện của mình dù chỉ nửa bước.
Phải tìm cách khác mới được.