13.
Lần thứ hai là tại hội đèn lồng Nguyên Tiêu.
Hai hôm trước ta bị sốt, nương thân vốn không muốn cho ta đi.
Nhưng nghe tin Thái tử cũng tới, nên ta nằng nặc đòi ra ngoài bằng được.
Trên phố dài ngoài cung.
Sở Liêm khoác áo lông hồ ly trắng muốt, đứng giữa trời tuyết, khí độ tựa như thần linh giáng thế.
Quả không hổ danh là người trong mộng của bao thiếu nữ.
Ta đứng từ xa nhìn hắn.
Thế nhưng lại không dám bước tới gần.
Mãi cho đến khi đám tiểu thư quyền quý trong kinh thành vây lấy, đều muốn bắt chuyện với Thái tử.
Vô số bách tính cũng chen lấn tới đó, muốn tận mắt diện kiến phong thái của Thái tử điện hạ.
Họ che khuất tầm nhìn của ta hoàn toàn.
Thân hình nhỏ bé của ta chìm nghỉm trong gió tuyết, đến cuối cùng vẫn không nhận được dù chỉ một ánh mắt của Thái tử.
Trong lòng trĩu nặng nỗi buồn.
Ta đi ngược dòng người, chạy tới chơi giải đố đèn.
Thật khéo, lại gặp được Tiêu Kỳ.
Chàng cầm trong tay một chiếc đèn lồng thỏ, đi từ phía bên kia con phố lại gần.
"Tặng nàng."
Lễ hội Nguyên Tiêu, trên phố đèn đuốc rực rỡ, pháo hoa ngợp trời.
Ánh sáng từ chiếc đèn lồng thỏ trông thật yếu ớt.
Chỉ đủ hắt lên bóng hình hai người chúng ta đang dần xích lại gần nhau.
Câu đố đèn đã giải xong.
Đúng hết cả.
Tiêu Kỳ mỉm cười nhìn ta, đáy mắt được ánh đèn soi sáng, tràn đầy sự ấm áp.
"Tố Ngưng cô nương, nàng thông tuệ, sáng trong, quả thực là nữ tử tốt nhất trên thế gian này."
Lời khen của chàng thật chân thành.
Khiến mặt ta đỏ bừng vì xấu hổ.
"Chàng chớ có nói bậy, ta làm gì có tốt đến mức đó......"
Mãi tận sau này ta mới hiểu.
Người không yêu nàng, dù nàng có bước ngàn bước vạn bước, cũng không thể bước vào mắt hắn.
Người yêu nàng, không cần nàng phải làm gì cả, trong lòng trong mắt hắn đều chỉ có mình nàng.
"Vậy thì sao?"
Sở Liêm nghe xong lời ta, càng thêm khó hiểu.
"Chỉ vì hai lần gặp gỡ đó, mà nàng lại chịu gả cho hắn?"
"Vậy còn cô? Cô và nàng quen biết từ nhỏ, Phụ hoàng Mẫu hậu đối với nàng cũng rất hài lòng, Trương lão tướng quân còn từng làm sư phụ khai tâm của cô, bất luận tính thế nào, giao tình cũng sâu đậm hơn hắn."
"Tại sao nàng không gả cho cô?!"
14.
Lần này đến lượt ta khó hiểu.
"Thái tử điện hạ, ngài không phải là chưa tỉnh ngủ, đang nói nhảm đó chứ?"
"Người trong lòng của ngài, chẳng phải là Dư cô nương sao?"
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại:
https://truyenfull.live
Sở Liêm khinh khỉnh nhếch khóe môi.
"Trong lòng cô có nàng ấy, và việc muốn nàng gả cho cô là hai chuyện khác nhau, chẳng hề xung đột."
"Diên Nhi xuất thân hèn kém, chẳng lẽ còn muốn để nàng ấy làm Thái tử chính phi sao? Thế thì chẳng phải cô sẽ bị thiên hạ cười chê đến rụng răng à?"
Ta nhìn chằm chằm người trước mặt.
Một nỗi bi thương trào dâng trong lòng.
Thảo nào hắn cứ chần chừ mãi không chịu cho Dư Diên Nhi danh phận.
Hắn vừa không muốn lấy một vị chính phi chẳng giúp ích gì cho mình, lại vừa không muốn vi phạm lời thề "một đời một kiếp một đôi người".
Chỉ chờ Hoàng đế ban hôn, hắn lại giả vờ như không thể từ chối, rồi nạp Dư Diên Nhi làm trắc thất.
Một thê một th.i.ế.p, thế là vẹn cả đôi đường.
Ta chưa kịp nói gì, tiểu tư dưới phủ đã vào báo, người của Đông Cung tới truyền lời.
Nói là Dư Diên Nhi bị bệnh, gọi Sở Liêm mau trở về thăm.
"Bệnh thì đi tìm thái y, gọi cô về thì có ích gì? Cô nhìn một cái là khỏi ngay được chắc?!"
Kiếp trước, Dư Diên Nhi chỉ cần bị thương nhẹ thôi, Sở Liêm đã lo lắng không yên.
Lần đầu ta mang thai, lúc bắt đầu nghén, đúng lúc Dư Diên Nhi bị cảm phong hàn.
Sở Liêm mời đến ba bốn vị thái y, thay phiên nhau chẩn bệnh cho nàng ta.
Nhân sâm linh chi dị quốc tiến cống, hắn cũng nỡ lòng đem hầm canh cho nàng ta ăn.
Mà chẳng thể rút ra chút thời gian để liếc nhìn ta lấy một cái.