Nói đến chỗ đau lòng, Dư Diên Nhi ôm mặt òa khóc.
"Muội thật sự quá ngốc, vì hắn mà từ bỏ quê hương đến cung đình này. Ở đây ai cũng coi thường muội, thế mà muội còn vui vẻ chờ đợi ngày hắn cưới muội làm vợ, thậm chí coi tỷ là kẻ thù, hết lần này đến lần khác gây khó dễ."
"Ai ngờ, hắn vốn chẳng có ý định cưới muội..."
Ta bàng hoàng, đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
Cho đến khi Tiêu Kỳ nắm lấy bàn tay ta, ta mới chợt hoàn hồn.
"Thì ra là vậy..."
"Sao từ trước tới nay ta không hề nghĩ tới..."
Ta vẫn luôn đinh ninh rằng đoạn hôn nhân với Sở Liêm kia, cả hai người đều là thân bất do kỷ.
Ai ngờ, ngay từ đầu đó đã là một màn kịch do một tay hắn sắp đặt.
Dư Diên Nhi ôm lấy ta khóc suốt nửa ngày trời.
Than trách bản thân mình nhìn lầm người.
Mắng nhiếc Sở Liêm là kẻ lòng lang dạ thú.
"Tỷ tỷ, tỷ không hận hắn sao?"
Ta nghiến răng: "Hận."
Trải qua hai kiếp người, ta chỉ có thể hận hắn nhiều hơn Dư Diên Nhi gấp bội.
Trước khi rời đi, Dư Diên Nhi nhét vào tay ta một cuốn y thư Nam Cương trân quý, bảo là quà đáp lễ.
Nửa đêm ta trằn trọc không ngủ được, liền tiện tay lật xem.
Từ trong một trang sách, một mẩu giấy nhỏ rơi ra.
Dòng chữ trên đó nguệch ngoạc viết--
"Vậy thì đừng buông tha cho hắn."
Ta khẽ mỉm cười.
Tiện tay đốt mẩu giấy thành tro bụi.
20.
Man tộc ở Nam Cương vừa thay thủ lĩnh.
Hắn sốt sắng muốn gây chiến với triều đình ta để lập uy.
Tiêu Kỳ vừa mang quân rời kinh, thì lệnh cấm túc của Sở Liêm cũng vừa hết hạn.
Ngay khi vừa được tự do, hắn liền chạy thẳng đến phủ Tướng quân.
Gia đinh thấy người đến là Thái tử, cũng không dám ngăn cản.
"Ngưng nhi!"
Hắn quỳ thẳng xuống trước mặt ta.
Làm ta hoảng sợ một phen.
"Ngươi mau đứng dậy! Đừng quỳ ta! Ngươi muốn ta giảm thọ hay sao?"
Sở Liêm ngẩng đầu.
Hai hàng lệ nóng chậm rãi tuôn rơi.
"Ngưng nhi, nàng hãy nghe cô nói, cô thật sự biết lỗi rồi."
"Trước đây đều do cô bị ma xui quỷ khiến, rõ ràng đã động lòng với nàng, nhưng lại không đối xử tử tế với nàng, còn khiến nàng chịu bao tổn thương."
"Sau khi nàng tự vẫn, cô mới thấu hiểu cảm giác mất đi nàng đau đớn đến nhường nào, đau đến mức cô chẳng thể sống nổi dù chỉ một khắc."
"Cho cô thêm một cơ hội nữa được không? Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, nhất định chúng ta sẽ trở thành đôi phu thê ân ái nhất!"
Thấy ta không đáp, Sở Liêm ôm chặt lấy chân ta, khổ sở cầu xin ta tha thứ.
Ta tức đến choáng váng, nhịn không nổi nữa, liền giáng một cước vào ngực hắn.
"Nằm mơ đi!!"
"Sở Liêm, ta chỉ hy vọng cả đời này không bao giờ phải nhìn thấy ngươi nữa! Cút!"
Khóe miệng hắn bị rách da.
Hắn lấy tay khẽ chạm vào, đau đớn hít một hơi lạnh.
Rồi hắn chậm rãi đứng dậy, phủi sạch bụi bặm trên người, đột nhiên mỉm cười.
"Ngưng nhi, nàng đã khăng khăng một mực không muốn hòa ly."
"Vậy thì cô chỉ còn cách tìm cách để nàng phải chịu cảnh góa bụa mà thôi."
Ngay khoảnh khắc đó, tim ta dường như ngừng đập.
"Ngươi nói cái gì..."
Ta túm chặt lấy tay áo Sở Liêm, nước mắt sợ hãi chực trào nơi khóe mi.
"Sở Liêm, ta cảnh cáo ngươi, nếu Tiêu Kỳ có mệnh hệ gì, ta nhất định sẽ kéo ngươi cùng chếc!"
Sở Liêm trợn mắt tức giận: "Nàng yêu hắn đến mức đó sao?"
"Cô rốt cuộc thua hắn ở điểm nào?"
Ta lau khô nước mắt: "Chỉ riêng việc đặt ngươi lên bàn cân so sánh với Tiêu Kỳ, cũng đã là một sự sỉ nhục đối với chàng ấy rồi."
Sở Liêm không quay lại tìm ta nữa.
Vài ngày sau.
Tin tức Tiêu Kỳ mất tích truyền về kinh thành.
Phủ Tướng quân trên dưới hỗn loạn.
Ta cố gượng để giữ vững cục diện, không cho phép bản thân gục ngã.
"Bệ hạ, Nương nương, cầu xin ngài hãy cứu Tiêu Kỳ!"
"Hài nhi trong bụng ta vẫn còn nhỏ quá, đứa bé không thể không có phụ thân!"
Hoàng hậu nương nương đỡ ta đứng dậy.
Bệ hạ cũng đã hứa sẽ tăng cường thêm quân viện trợ.
Để Phụ thân ta tự mình dẫn quân tiến về Nam Cương.
Một tháng đó, là khoảng thời gian khó khăn nhất mà ta phải trải qua suốt hai kiếp người.
Hoàng hậu nương nương cho phép ta về nhà ngoại ở.
Thế nhưng ta khăng khăng không đi, cứ ở lại phủ Tướng quân đợi chàng trở về.
Tiêu Kỳ từng nói, chàng sớm mất người thân, lẻ loi một mình.
Tuy sớm đã lập phủ, nhưng tòa phủ đệ rộng lớn kia, chẳng có ai đợi chàng trở về, cứ thấy lạnh lẽo vô cùng.
Khi đó, ta từng hứa với chàng.
"Ta sẽ trở thành người nhà của chàng, mãi mãi đợi chàng về."
"Tương lai, lại sinh thêm một đứa nhỏ, hai mẹ con ta sẽ cùng đợi chàng."
Mùa hè dần lụi tàn.
Khi gió thu quét lá vàng rơi, ngoài cổng thành cuối cùng cũng truyền đến tin tức.
"Tiêu tướng quân đã trở về!"
"Chiến loạn Nam Cương cũng đã bình định!"
Ta đột ngột đứng dậy.
Cơn c.h.óng mặt ập tới, ta không còn sức chống đỡ, cuối cùng đổ gục xuống.
21.
Khi tỉnh lại, Tiêu Kỳ đang tựa bên giường, nắm chặt lấy tay ta.
"A Kỳ..."
Ta ngồi dậy, nắm lấy chàng mà kiểm tra tới lui.
Xác định trên người chàng không có vết thương nghiêm trọng nào, ta mới không thể kìm nén cảm xúc, lao vào lòng chàng mà bật khóc nức nở.
" Có rất nhiều người nói chàng đã chếc, th.i.ế.p... th.i.ế.p sợ muốn chếc..."
"Nếu như chàng có mệnh hệ gì, A Kỳ, th.i.ế.p cũng không sống nổi nữa!"
Tiêu Kỳ ôm chặt lấy ta, đau lòng đến mức đỏ cả mắt.
Chàng nhẹ nhàng đặt tay lên bụng ta.
Cảm nhận sự mềm mại dưới lòng bàn tay.
"Ngưng nhi, đừng nói những lời này, hài tử của chúng ta còn đang nghe đấy."
"Chúng ta đều sẽ sống thật tốt." Chàng nghiến răng, "Bởi vì kẻ đáng chếc là người khác."
May thay đã có đề phòng từ trước.
Lần này Tiêu Kỳ không chỉ thoát hiểm bình an, mà còn mang về bằng chứng Sở Liêm cấu kết với người Nam Cương để h.ã.m hại chàng.