9.
Anh trai và chị dâu đứng sững, vẻ mặt như bị sét đánh ngang tai.Còn bà nội Vương Kiến thì thấy mũi nhọn không còn chĩa vào mình, lập tức chuồn thẳng về nhà.
Năm 1977, một tấm vé vào đại học còn quý giá chẳng kém gì quốc bảo.
Lần này, tôi dứt khoát công khai tin mình đỗ đại học trước mặt anh chị dâu, bà nội Vương Kiến cùng toàn thể dân làng.
Tôi càng được chú ý, mục tiêu càng lớn—tôi muốn xem bọn chúng còn dám giở trò như kiếp trước nữa không!
Từ ngạc nhiên, hàng xóm dần đổi sang nhao nhao chúc mừng.Nhưng trong lòng tôi chẳng vui nổi, ngược lại còn nặng trĩu lo lắng.
“Cả làng các vị đều thấy anh chị tôi đối xử với tôi thế nào rồi!Giờ mới chỉ là vòng xét tuyển ban đầu, liệu họ có thật sự để tôi yên ổn mà lên đại học không?”
Mọi người bàn tán rì rầm, phần nhiều là khuyên anh trai chị dâu đừng quá độc ác.Bởi lẽ, tôi thi đỗ đại học, chẳng phải cũng là nở mày nở mặt cho nhà họ Vương sao?
Chị dâu tức đến nỗi không còn nói được lời nào, chỉ biết trừng mắt hầm hầm nhìn tôi.
Anh trai thì nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, giọng trĩu nặng đạo lý:“Chinh Vinh, anh biết em chịu nhiều ấm ức. Nhưng không thể vì đậu đại học mà coi trời bằng vung!Từ sau khi ba mẹ mất, anh em mình dựa vào nhau mà sống. Bao lần em bệnh, là anh tìm đủ cách cầu người cứu giúp. Em đói, cũng là anh chia cho em nửa phần lương thực…”
Tôi khoanh tay, mặt lạnh như băng:“Những năm qua, chị dâu hành hạ tôi thế nào, chẳng phải anh vẫn luôn che đậy dưới danh nghĩa ‘người một nhà’ sao?”
“Bây giờ nghe tôi đỗ đại học, anh mới nhớ ra tôi là em gái anh…”
“Nếu trong lòng anh còn sót chút lương tâm, thì hãy chia cho tôi phần tài sản ba mẹ để lại. Có được nó, tôi mới có thể thật sự yên tâm mà bước vào cánh cổng đại học!”
Chị dâu hốt hoảng lao ra phân bua:“Vương Chinh Vinh, mày đúng là đồ vong ân bội nghĩa!Anh mày thay cha mẹ nuôi cái thứ con gái đen đủi, chỉ tổ tốn của như mày từng ấy năm, đã là nhịn nhục lắm rồi!”
“Tao đau lòng cho anh mày, nên mới không muốn để tiền bạc với tem phiếu đổ hết vào người mày, thì sao nào?”
“Giờ mày còn muốn chia tài sản trong nhà? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”
Tôi nhếch môi cười lạnh:“Đây là cái lý do chị hành hạ tôi sao? Vì chị hận tôi đã ‘làm khổ’ anh trai mình ư?”
Rồi tôi quay sang nhìn thẳng vào gương mặt giả nhân giả nghĩa của anh trai:“Vương Cương, trong lòng anh cũng nghĩ như vậy, đúng không?”
Chị dâu tức đến phát điên, lao tới định xé xác tôi.Nhưng bất ngờ—
Chát!
Anh trai tôi vung tay, tát thẳng vào mặt chị ta một cái nảy lửa.
10.
Không gian lặng ngắt.
Chị dâu lấy anh trai tôi đã ba bốn năm, hai người vẫn luôn dính lấy nhau ngọt ngào như keo sơn.Trong cái làng quê vốn quen thói đàn ông vung tay đánh vợ, anh trai tôi từng được coi như “người đàn ông mẫu mực hiếm có.”
Vậy mà hôm nay, anh ta cũng không thoát khỏi thói đời, ngay trước mặt bao người, lại giơ tay tát vợ mình.
Mấy gã đàn ông đứng xem khẽ bật ra vài tiếng cười mỉa mai.Đám phụ nữ thì đưa mắt nhìn nhau, nhiều hơn cả là chờ xem chị dâu tôi sẽ phản ứng thế nào.
Nhưng trái với sự tưởng tượng, chị ta không hề gào khóc ầm ĩ.Chỉ lẳng lặng ôm má, cúi đầu nức nở khe khẽ.
Anh trai tôi dường như cũng bị chấn động mạnh.“Đủ rồi, đừng ầm ĩ nữa!Chinh Vinh là em gái tôi, là người thân của tôi.Tú Cần, tôi chưa từng có lỗi với em, nhưng em… em đã có lỗi với nó!”
Rồi anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt bi thương, giọng trĩu nặng:“Chinh Vinh, anh xin lỗi. Em có thể…”
Tôi lắc đầu, chậm rãi cắt ngang, giọng lạnh lùng mà đầy thất vọng:“Anh nghĩ chỉ cần đánh chị dâu một cái, là tôi sẽ thấy hả giận sao?Theo sắp đặt của anh, kẻ xấu là chị dâu, tôi là người bị hại, còn anh thì trở thành người ‘dám vì lẽ phải mà xử lý người thân’, phải không?”
“Anh hoàn toàn có thể ngăn cản sự cay nghiệt của chị dâu từ sớm. Nhưng suốt ba bốn năm qua, anh đã làm gì? Không một lần.”
“Nếu không phải tôi thi đỗ đại học, có chút chỗ dựa để cứng cỏi đứng lên, liệu hôm nay tôi có cơ hội phơi bày bộ mặt thật của chị dâu không?”
“Anh nghĩ anh có tư cách thay chị ấy nói lời xin lỗi với tôi sao?”
“Anh đừng quên—tôi và chị dâu vốn dĩ chẳng hề có thù oán gì.Vậy tại sao chị ấy phải hành hạ tôi? Chẳng phải chỉ vì coi tôi là gánh nặng của anh sao?”
“Tất cả là vì anh!Trong lòng anh đã sớm chán ghét tôi.Anh không muốn nuôi tôi ăn học nữa, anh cũng chẳng muốn nuôi tôi thêm ngày nào.Nhưng anh lại muốn giữ tiếng thơm, không thể tự mình ra tay, nên mới đẩy chị dâu ra làm bia đỡ đạn!”
“Chính sự dung túng và bao che của anh, mới khiến chị ta ngày càng lấn tới!”
“Nếu tôi không phải là em gái ruột, thì đúng là chẳng ai có thể nhìn ra anh Vương Cương cũng có cái tài làm người hai mặt như thế!”