3.
Về đến nhà, ba ánh trăng mỗi đứa được chia bút mực, giấy nghiên mới. Cả ba đều mắt đỏ hoe, nâng niu không rời tay.
Thiền Quyên nói:“Bà ơi, cháu mặc lại quần áo cũ cũng được, để dành tiền mua giống cây trồng.”
Ta thở dài. Đúng là nữ chính trời định của truyện điền văn, vậy mà chỉ chăm chăm lo yêu đương với nam chính. Nhà ai viết truyện điền văn mà để nữ chính với nam chính sinh tận bảy đứa con chứ?!
Con dâu thứ hai của ta thật tháo vát, nhanh nhẹn xử lý mỡ lợn và bồ kết, phụ ta làm việc. Sau khi làm xong loại xà phòng không mùi, ta nghiền nước hoa từ những bông hoa mà bọn trẻ hái được để pha vào, tạo ra xà phòng thơm.
Nhìn hai lần, con dâu thứ hai đã tự làm được. Chỉ trong một đêm, chúng ta làm ra bốn, năm chục bánh xà phòng.
Ta cắt một bánh thành những mảnh nhỏ, sáng hôm sau đợi bọn trẻ đi học xong, ta cùng con dâu thứ hai đánh xe bò lên trấn bán. Lần này, ta không định bán lấy tiền mà chỉ tặng những mảnh nhỏ để người ta dùng thử.
Nghe nói không tốn tiền, mọi người kéo đến hỏi thăm. Ta giải thích rằng xà phòng này có thể dùng để rửa tay, tắm rửa, giặt giũ. Ban đầu không ai tin, ta lại nói:“Cứ mang về dùng thử, nếu thấy tốt thì lần sau quay lại mua.”
Ba ngày sau, ta cùng con dâu thứ hai quay lại. Lần này vừa xuất hiện, mọi người đã kéo đến, khen ngợi không ngớt:“Đồ này tốt quá! Rửa xong da mịn màng, lại còn thơm nữa!”
Chẳng mấy chốc, xà phòng bán hết sạch. Ta chia một phần tiền cho con dâu thứ hai. Nàng hốt hoảng từ chối:“Mẹ, con... con không dám nhận.”
Ta nghiêm mặt:“Cầm lấy! Đây là công sức của con, đáng nhận được. Mua cho mình vài bộ quần áo tử tế. Phụ nữ cần có chút tiền riêng để phòng thân. Mẹ biết con đang cố dành dụm giúp đỡ nhà mẹ đẻ, nhưng cũng phải chăm sóc bản thân mình.”
Nàng đỏ mắt, vội lau nước mắt:“Mẹ, con…”
Ta không ưa nhất là cảnh bi lụy, cắt ngang:“Đừng nói gì cả! Công thức làm xà phòng chỉ ta và con biết. Nếu sau này con thiếu tiền, cứ tự làm mà bán, ta coi như không hay biết. Nhưng nhớ đừng để ai lấy được công thức, nghe rõ chưa?”
Nàng gật đầu lia lịa:“Mẹ, con hiểu rồi!”
Cẩn thận phòng ngừa là thế, ai ngờ “nhà dột từ nóc.”
Ta trở về nhà, liền thấy con cả, Kế Nghiệp, ngồi chễm chệ như ông hoàng trong sân, bên cạnh là vợ hắn. Ba ánh trăng phải bưng trà rót nước, thậm chí còn xoa bóp cho vợ chồng hắn, không chút dáng vẻ trưởng bối thương yêu hậu bối.
Nhìn từ ngoài vào, cứ ngỡ bọn trẻ là người hầu trong nhà hắn.
Thấy ta về, Kế Nghiệp vội vàng đặt xuống hạt dưa trong tay, cười nịnh nọt chạy đến:“Mẹ, sao mẹ không nói sớm với con? Con đang mở tiệm buôn bán trong thành, mẹ làm ra thứ xà phòng này có lời như thế, sao không để con bày bán trong tiệm luôn?”
Vợ hắn, dù mặc không quá lộng lẫy, nhưng chiếc vòng ngọc trên tay phải trị giá ít nhất hai mươi lượng, lại cố tình mặc quần áo đơn sơ để giả vờ nghèo khổ. Nàng liếc nhìn con dâu thứ hai với ánh mắt khinh khỉnh, rồi ngọt giọng với ta:“Mẹ, có phải có ai cố ý chia rẽ tình cảm mẹ con chúng ta không?”
Con dâu thứ hai lập tức tái mặt, ta lạnh lùng nói:“Giữ mồm giữ miệng! Còn nói mấy lời châm chọc đó nữa, ta tát cho một cái bây giờ!”
Vợ hắn sững sờ, con dâu thứ hai cũng ngơ ngác, không dám thốt thêm lời nào.
Nguyên chủ đối xử với cả hai nàng dâu đều khắc nghiệt, nhưng vì con dâu cả khéo nói, biết cách lấy lòng, nên được yêu thương nhiều hơn, ít nhất cũng hơn hẳn so với con dâu thứ.
Ta nhìn thẳng vào con cả, cười lạnh:“Trên đời làm gì có kiểu đại bá như ngươi! Về thăm nhà một chuyến cũng không biết mua gì cho các cháu, lại còn bắt bọn nhỏ hầu hạ. Ai không biết còn tưởng ngươi là quan huyện vừa từ trên trời rơi xuống đấy!”
“Còn đứng ngây ra đó làm gì!”
Ta chống nạnh, chỉ thẳng mặt hắn mà mắng:“Ngươi mù rồi sao? Không thấy lão nương vừa đánh xe bò về, còn đầy hàng hóa trên đó, mà chẳng buồn động tay? Trong mắt ngươi có chút nào biết làm việc không?”
Con cả và vợ hắn nhìn nhau, vì ham công thức làm xà phòng nên đành cười gượng, nói vài lời nịnh bợ rồi xắn tay giúp dỡ hàng.
Vừa làm được một lúc, vợ hắn đã không vui, hất cằm về phía con dâu thứ:“Con dâu thứ, ngươi không đến giúp một tay à?”
Con dâu thứ rụt rè gật đầu, vội vã làm theo.
Ta giận đến mức kéo nàng lại, quát lớn vào mặt vợ con cả:“Đồ mất lương tâm! Em trai và em dâu ngươi quanh năm làm ruộng, chăm sóc lão già này, còn các ngươi thì sao? Một năm về được mấy ngày, về thì chỉ biết đòi tiền, đòi gạo. Giờ ta nhờ dỡ chút hàng hóa mà cứ như đòi mạng. Không muốn làm thì cút hết ra khỏi nhà ta!”
Con cả vội vã xin lỗi, quay sang quát vợ hắn một trận.
Vợ hắn bĩu môi, nước mắt lưng tròng, nhưng không dám sai khiến con dâu thứ nữa.
Nhìn đôi vợ chồng này là ta lại thấy ngứa mắt.
Trong nguyên tác, ta ghét nhất không phải nguyên chủ hay Diệu Tổ, mà chính là đôi vợ chồng sói lang này.
Cái ác của nguyên chủ và Diệu Tổ thì lộ rõ ra ngoài, còn đôi vợ chồng con cả lại là loại ác giả nhân giả nghĩa.
Khi nạn đói ập đến, nguyên chủ vốn định dẫn cả nhà con thứ và con út rời đi tránh nạn. Nhưng lại bị vợ chồng con cả lừa lấy hết tiền bạc, thậm chí còn cướp sạch lương thực trong nhà.
Kết cục, tất cả mọi người đều chết đói, chỉ còn Phán Muội (tức Thiền Quyên) sống sót.
Còn vợ chồng con cả thì lại phát tài nhờ buôn bán với dân chạy nạn, trở thành phú thương nổi tiếng trong vùng.