Tôi bao nuôi tên kẻ thù, rồi ngày đêm sỉ nhục hắn.
Hắn phục vụ không tốt là một cái tát ngay.
Đàm Hân cười nhạt, chống cằm:“Lại sao vậy, tiểu thư của tôi?”
Tôi hừ một tiếng:“Thấy anh không vừa mắt.”
Hắn không phản bác, xắn tay áo định gội đầu cho tôi.
Nhưng khi phát hiện trên cổ tôi có dấu hôn hình dâu tây, mắt hắn đỏ lên, siết chặt vai tôi:
“Tối qua tôi không hề hôn cái này đâu.”
“Ai làm vậy?”
“Em lại lén nuôi mấy gã đàn ông khác à?”
“Có tôi còn không đủ sao?”
“Người khác có tôi để phục vụ em à?”
“Nói đi chứ.”
Tôi: “…?”
1
Tên kẻ thù Đàm Hân phá sản rồi.
Tôi mừng rỡ, tiến tới châm chọc dữ dội:“Ôi trời, Đàm đại thiếu gia sao lại ăn bánh bao với dưa muối vậy?”
“Nghe nói công ty anh phá sản thật hả?”
Đàm Hân cắn miếng bánh bao, vẫn khuôn mặt kiêu căng, vẻ thản nhiên:“Không tiện trả lời.”
Vẫn đến căng tin ăn bánh bao mà còn giả vờ.
Tôi cười mép, nhát dao vào tim hắn:“Tôi còn nghe nói mấy chiếc xe đua anh thích đã bị bán hết.”
“Nhà cũng bị cầm cố hết rồi.”
“Còn anh ngay cả nhà cũng không thuê nổi, phải quay về ký túc xá thôi.”
“Khổ quá nhỉ.”
Tên con trai ngày thường tự cao tự đại chỉ cười, lau sạch mép, ngước nhìn tôi:“Ừ, khổ quá, còn không đủ tiền ăn cơm nữa.”
“Cô Tăng định tài trợ tôi một chút chứ?”
Dù từ nhỏ đã quen biết, tài trợ được nhưng cũng không thể để hắn quá dễ chịu.
Tôi cúi đầu suy nghĩ một lúc lâu.
Nghĩ ra một cách tuyệt hảo để sỉ nhục: bao nuôi hắn.
Để hắn phục vụ tôi, làm mọi việc từ việc lớn đến nhỏ, nhưng không được nổi giận.
Không ngờ khi nói ra từ “bao nuôi”, Đàm Hân sửng sốt một lúc, ánh mắt nhìn tôi cũng lộ vẻ phức tạp.
Tôi lại rất vui.
Xem kìa. Đây quả thật là một cách hay.
Khiến tên miệng lưỡi độc ác Đàm Hân cảm thấy hổ thẹn đến mức không nói nổi lời nào.
Tôi khoanh tay, kiêu hãnh nói:“Cho anh một phút để suy nghĩ.”
“Bỏ lỡ cơ hội này là hết đấy.”
“Dù sao, anh cũng không muốn thật sự trải nghiệm cuộc sống của người nghèo chứ?”
“Ở với tôi, ít nhất sẽ không đói, không phải ăn bánh bao.”
Đàm Hân đứng dậy, mỉm cười:“Đi.”
“Tăng tiểu thư đã mở miệng, sao lại không đi?”
Hắn nói sẽ về thu dọn đồ.
Tôi không hiểu: “Thu dọn đồ làm gì?”
Đàm Hân nhìn tôi:“Bao nuôi tôi mà còn không cho tôi chỗ ở sao?”
“Cũng không nói nhà tốt đến mức nào, tôi nhịn một chút, chuyển đến sống cùng cô.”
Tôi nhíu mày: “Anh còn nhịn nữa sao?”
“Đây là thái độ làm việc gì thế?”
“Chấm điểm kém.”
“Còn muốn sống cùng tôi à, mơ đi!”
Đàm Hân bước thong thả dừng lại, chắn trước mặt tôi:“Không phải tôi phải làm hết việc này việc nọ cho cô sao?”
“Sống cùng nhau tiện tôi phục vụ cô.”
Tôi bị từ “phục vụ” làm vui, gật đầu đồng ý.
Nhưng nhìn hắn nhét đầy đồ đạc vào nhà tôi, vẫn cảm thấy không quen.
Tôi chỉ tay vào một phòng ngủ xa hơn cho hắn.
Dặn dò: “Không được để ai biết chúng ta sống cùng nhau.”
Rồi khí thế trao cho hắn một thẻ ngân hàng.
Chia tiền tiêu vặt của tôi cho hắn một nửa.
Tôi thấy tim mình như rỉ máu.
Chỉ huy hắn hết sức tự nhiên.
Để hắn mát-xa vai, bóp vai, giúp tôi sấy tóc, xách túi.
Hàng ngày làm tài xế cho tôi.
Ở trường thì đi mua đồ ăn sáng thay tôi.
Môn nước tôi không muốn học thì hắn đi học thay.
Chạy bộ trong sân trường cũng giao cho hắn.
Tôi thì dựa vào áo khoác của hắn, ngồi đợi một cách tử tế.
2