Tăng ca đến một giờ sáng.
Tôi phát điên, trèo qua cửa sổ chui vào nhà sếp, chỉ để hỏi một câu:
Anh sống đủ chưa?
Nếu đủ rồi, tôi có thể tiễn anh một đoạn đường.
Ai ngờ lại thấy trên tường phòng ngủ của sếp dán đầy ảnh chụp lén tôi.
Thì ra, chính anh ta là tên biến thái đã quấy rối tôi suốt hơn hai tháng nay.
Sếp bất ngờ mở cửa bước vào, nhìn thấy tôi đang đứng giữa phòng, mặt đầy kinh ngạc:
“Trần Hề?
Sao em biết nhà tôi ở đây?”
Tất nhiên là vì… tôi cũng theo dõi anh ta một thời gian rồi.
1
Lại là một đêm tăng ca.
Tôi là người cuối cùng tắt đèn rời khỏi công ty.
Tàu điện ngầm đã ngừng chạy, tôi đành đạp xe đạp công cộng về nhà.
Cả ngày làm việc xong còn phải đạp xe, trên đời có ai thảm hơn tôi không?
Về đến nhà, cảnh tượng trước mắt khiến tôi cứng họng.
Nhà cửa bừa bộn như vừa bị cướp.
Con chó của tôi đang ngậm chiếc dép, nằm vắt vẻo trên ghế sofa, mặt mũi vô tội nhìn tôi.
Chỉ số tức giận đạt đến 99%.
Tôi đá một phát vào mông nó.
“Con chó chết tiệt này!
Tại sao tao phải đi làm còn mày thì nằm nhà ngủ ngon lành hả?!”
Nó hoảng sợ chạy biến vào phòng.
Tôi vừa thu dọn đống hỗn độn vừa khóc như mưa.
Rồi tôi phát hiện…
Dưới gầm bàn trà có một đầu mẩu thuốc lá.
Tôi không hút thuốc.
Chó của tôi chắc chắn cũng không hút.
Tôi sống một mình, không bạn bè, không người thân.
Mẩu thuốc này còn mới, không thể là do thợ sửa nhà trước kia để lại.
Tôi trầm ngâm vài giây.
Chỉ có một khả năng…
Có người lẻn vào nhà tôi.
Còn con chó kia, ngay cả nhà mình cũng không trông nổi, nghĩ đến việc nhờ nó phụng dưỡng lúc về già đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Tôi bình thản ném mẩu thuốc vào thùng rác.
Cũng không mấy bận tâm, dù sao trong nhà cũng chẳng có gì đáng giá, tiền tôi đều gửi tiết kiệm kỳ hạn rồi.
Nếu hắn còn định tới lần nữa…
Thì hy vọng lần tới ghé qua có thể nấu giúp tôi bữa cơm ba món một canh rồi hãy đi.
2
Hôm sau đi làm, oán khí trên người tôi còn nặng hơn cả âm hồn.
Một đồng nghiệp đặt xấp tài liệu lên bàn tôi, cười hì hì:
“Trưa nay tớ có chút việc, nhờ cậu làm giúp đống này nhé, cảm ơn nhiều.”
Tôi nhìn hắn, hỏi:
“Cậu tính chết ngày mai à?”
Hắn nổi đóa:
“Cậu nói kiểu gì vậy? Nguyền rủa người khác à?”
Tôi đập bàn bật dậy:
“Đã sống được đến mai thì sao không tự làm đi?! Tôi còn tưởng cậu sắp chết nên để lại di chúc nữa chứ! Mà di sản của cậu tôi cũng chẳng thèm, để cho người khác đi!”
Tôi gào to đến mức mặt mũi méo mó, nhưng tinh thần thì phấn chấn lạ thường.
Đồng nghiệp sững người mất mấy giây, cuối cùng đành lặng lẽ ôm tập tài liệu rút lui.
“Hèn chi chẳng ai ưa, tính tình như thế.”
Tôi nổi điên:
“Nói bậy! Tôi tốt bụng quá mức ấy chứ!
Không thì sao bọn mày dám sai tôi hết việc này đến việc khác, nước cũng tôi rót, tài liệu cũng tôi in, cà phê cũng tôi mua - MUA CÀ PHÊ CÒN KHÔNG TRẢ TIỀN!!”
Nghĩ tới vụ không trả tiền, tôi đi thẳng đến tìm cô đồng nghiệp đã nhờ mua cà phê:
“Tiền cà phê, bao giờ trả đây?”
Cô ta nhìn tôi đầy khinh bỉ:
“Chẳng phải chỉ một ly cà phê thôi sao? Cần gì tính toán như vậy, đều là đồng nghiệp, uống một ly cà phê của cậu thì đã sao?”
Tôi lập tức nổi điên:
“Chỉ một ly cà phê?
Thế sao không trả tiền?! Tôi nể mặt cô rồi đúng không?! Tin không, tôi đi méc vợ ông quản lý chuyện cô dan díu với ổng đấy, xem thử mặt cô đáng giá hơn ly cà phê của tôi không!”
Tôi nói to quá, cả văn phòng đều nghe thấy chuyện cô ta cặp kè với ông quản lý đã có vợ.
Chính vì có chỗ dựa nên cô ta mới dám bắt nạt tôi.
Mặt cô ta đỏ bừng, bật dậy gào lên:
“Cậu nói bậy bạ gì thế hả?! Tôi kiện cậu tội vu khống bây giờ!”
Tôi gầm lên:
“Cô đang cố chọc điên tôi đấy à?!”
Rồi tôi rút phăng dây nguồn máy tính của cô ta.
Màn hình tắt phụt. Toàn bộ bản kế hoạch chưa lưu cũng tan thành mây khói.
Cô ta hét toáng:
“Đồ điên! Tôi còn chưa kịp lưu lại!!”
Đúng vậy.
Tôi điên thật đấy.
Tôi sống không yên thì đừng hòng ai sống yên!
3
Thư ký bảo tôi lên phòng tổng giám đốc, nói sếp tìm tôi có việc.
Tôi thu lại tính khí, đẩy cửa phòng tổng giám đốc bước vào.
Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc có gương mặt tuấn tú, đường nét ôn hòa bẩm sinh.
Dưới vẻ ngoài đầy tính đánh lừa ấy, lại giấu một linh hồn ác quỷ.
Anh ta là cuồng công việc, tiện thể bóc lột nhân viên.
Mà tôi chính là một trong những nạn nhân đó.
Chu Bỉnh Thừa mỉm cười với tôi:
“Trần Hề, dạo này công việc của em hình như không được ổn lắm, có gặp khó khăn gì không?”
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, trong đầu đã bắt đầu tưởng tượng xem nên ch//ặt đầ//u anh ta thế nào cho gọn gàng.
Ngoài mặt vẫn không để lộ, tiếp tục làm một bao cát ngoan ngoãn chịu đựng.
Dù đã thành bệnh t/âm th/ần rồi thì vẫn phải ăn cơm.
Bị đuổi việc thì khó tìm việc mới lắm.
“Chỉ là có chút mâu thuẫn với đồng nghiệp thôi, nhưng đã xử lý xong rồi.”
Xử lý đến mức ai nấy đều ngoan ngoãn phục tùng.
Khóe môi Chu Bỉnh Thừa cong lên, dịu dàng đến mức không giống người thật.
Phú nhị đại vừa có tiền vừa có sắc, còn chưa kế thừa gia nghiệp đã tự gây dựng được sự nghiệp riêng.
Có cô gái nào nhìn mà không động lòng chứ?
Tôi cũng thích gương mặt đó.
Chu Bỉnh Thừa vóc dáng rất đẹp, cao mét tám tám, chân dài miên man, ngón tay thon dài trắng trẻo, dưới lớp vest là thân hình cơ bắp mỏng nhưng đầy sức mạnh.
Đúng là khiến người ta máu nóng sôi trào.
Sống mũi tôi bỗng nóng lên, Chu Bỉnh Thừa lập tức đổi sắc mặt.
“Trần Hề, sao em lại chảy máu mũi?”
Tôi đưa tay sờ, lòng bàn tay đỏ rực.
Ngẩng đầu lên, tôi nói:
“Không sao, chỉ là nóng trong người thôi.”
Chu Bỉnh Thừa rút giấy, tự tay lau máu cho tôi:
“Anh đưa em đi bệnh viện trước nhé.”
Tôi nhìn đường quai hàm sắc nét của anh ta, gương mặt như được điêu khắc bằng tay quỷ, thầm nghĩ:
Giá mà anh ta không bắt tôi tăng ca thì hoàn hảo biết mấy.
“Được.”
Thế là tôi ngồi vào ghế phụ chiếc Rolls-Royce của Chu Bỉnh Thừa.
Anh ta lái xe đưa tôi đến bệnh viện, giúp tôi đăng ký, đóng tiền, chu đáo đến từng chi tiết.
Tôi cảm động đến suýt khóc.
Nhưng tôi là người nhớ thù.
Chuyện anh ta bắt tôi tăng ca, tôi vẫn nhớ rất rõ.