Tưởng rằng sẽ bắt đầu một cuộc sống mới đầy hy vọng… Thì Lục Kỳ Niên lại tặng cô một cú trời giáng!
Thì ra cô chỉ là một quân cờ trong “trò chơi tình cảm” giữa anh ta và Lâm Thư Đồng.
Đến cả thân phận anh cho cô biết… cũng là giả!
Cô giấu hết những đau đớn vào lòng, gắng gượng nở nụ cười, đưa mẹ và An An tới nhà hàng dùng bữa.
Cũng phải công nhận – Cảng Thị thật sự nhỏ đến đáng sợ.
Tại nhà hàng có view nhìn ra cảng, một nhân viên phục vụ đẩy xe hoa hồng với 999 đóa đi ngang qua họ.
Tiếng đàn violin vang lên réo rắt, cả nhà hàng vỗ tay vang dội.
“Chúc mừng tổng giám đốc Lục và cô Lâm kỷ niệm 6 năm ngày cưới hạnh phúc!”
Lại là Lâm Thư Đồng!
Cô ta đứng giữa đám đông như một nàng công chúa được nâng niu chiều chuộng.
Người đàn ông quay lưng lại với cô, quỳ một gối xuống.
Chiếc nhẫn bạch kim trên tay trái của anh ta đâm thẳng vào mắt Thẩm Thư Hòa.
Nó là một cặp với chiếc nhẫn kim cương trên tay Lâm Thư Đồng, khiến chiếc nhẫn giả mà cô đang đeo trở nên nhạt nhòa đến thảm hại.
Chiếc nhẫn cưới của cô là do chính tay Lục Kỳ Niên làm.
Anh từng khắc xung quanh nhẫn một vòng chữ “shu”, bảo rằng đó là viết tắt tên cô, cũng có nghĩa là “đã thua cả đời vì cô”.
Khi ấy cô ngây ngô lau đi lau lại chiếc nhẫn, coi như báu vật.
Nghĩ lại mà thấy nực cười!
Thẩm Thư Hòa hoảng hốt, muốn nhanh chóng đưa mẹ và An An rời khỏi nhà hàng.
Nhưng không kịp nữa rồi.
Lời tỏ tình của Lục Kỳ Niên vang vọng khắp cả nhà hàng:
“A Đồng, anh sẽ mãi mãi yêu em. Cả đời này em đừng hòng thoát khỏi anh!”
“Lục Kỳ Niên! Vậy thì anh phải ngoan ngoãn làm thần dân dưới váy em mới được đó!” – Lâm Thư Đồng mỉm cười rạng rỡ hạnh phúc.
“Được, anh nguyện làm thần dân dưới váy em cả đời…”
Chiếc kim cương Lam Tâm lấp lánh được đeo vào ngón tay thon dài của cô ta.
Lục Kỳ Niên cúi xuống hôn mu bàn tay Lâm Thư Đồng, rồi kéo cô ta ôm chặt vào lòng.
Mẹ Thẩm sững sờ nhìn màn kịch trước mắt như thể đang chứng kiến một cơn ác mộng.
Bắt gặp ánh mắt nghẹn đắng của Thẩm Thư Hòa, bà lập tức kéo con gái vào nhà vệ sinh.
“Hòa Hòa! Vừa rồi là Lục Kỳ Niên sao? Nó… nó đang làm lễ cưới với người khác à? Mà người đó còn là bà chủ của mẹ?”
Cô cúi đầu như một chú chim cút nhỏ, kể lại hết mọi chuyện.
May mà mẹ cô đã uống thuốc huyết áp trước khi đến, nhưng vẫn tức giận đến run tay.
“Nó! Nó dám làm vậy à! Mẹ phải đi tìm nó hỏi cho ra lẽ!”
“Mẹ!” – cô giữ chặt tay mẹ – “Anh ta là thiếu gia nhà họ Lục, là người mà chúng ta không chọc nổi đâu. Giờ con chỉ muốn bình yên qua hết mười ngày, rồi đưa mẹ với An An rời khỏi đây, được không?”
Nhìn thấy nước mắt sắp rơi và gương mặt vỡ vụn của con gái, mẹ Thẩm chỉ biết thở dài thật sâu.
Khi hai mẹ con quay lại bàn ăn thì phát hiện… An An đã biến mất!
Tim Thẩm Thư Hòa lập tức nhảy lên tận cổ.
Cô cuống cuồng chạy đi hỏi nhân viên phục vụ:
“Anh ơi! Có thấy một bé trai nhỏ đi lạc không? Đáng yêu, tầm bốn tuổi…”
“Chị nói cậu bé rất dễ thương phải không? Bé đã đi theo cô Lâm rồi ạ…”
Cô hoảng hốt:
“Gì cơ!?”
Lúc ấy, Lâm Thư Đồng tình cờ gặp An An đang lạc trong hành lang.
Cô ta cúi xuống hỏi:
“Bé yêu, sao lại ở đây một mình thế?”
An An bặm môi, mặt mếu máo sắp khóc.