Đó là tấm ảnh tôi đã cố giữ lại từ kiếp trước, lưu sẵn trên đám mây trước khi sống lại.
Trong ảnh, Lâm Hiểu Hiểu đeo sợi dây chuyền giới hạn mà tôi từng rất yêu thích—là món quà sinh nhật năm ngoái ông tặng tôi—đang âu yếm ngồi bên Lý Nghiễn Thâm trong nhà hàng yêu thích của tôi.
“Đây là…” – Sắc mặt ông nội lập tức biến đổi.
“Lâm Hiểu Hiểu, chính là cô thực tập sinh hôm nay dám đứng trước mặt con tuyên chiến.
Sợi dây chuyền này, ông tặng con vào sinh nhật năm ngoái.”
Tôi nhìn ông, giọng bình tĩnh:
“Ông nội, người như vậy, ông thấy có xứng bước vào cửa nhà họ Thẩm không?
Một người đàn ông mà đến mức giữ giới hạn cũng không nổi, sau này có thể thật lòng đối xử với con sao?”
Ông nội nhìn chăm chú vào bức ảnh hồi lâu, tay cầm điện thoại khẽ run lên.
Mãi sau ông mới buông một tiếng thở dài rất dài:
“Thôi rồi… là ông hồ đồ. Chỉ nghĩ đến lợi ích, mà quên mất lòng dạ con bé nhà mình. Là ông nội có lỗi với con.”
“Cuộc hôn nhân này… phải hủy.”
Ông đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai tôi, ánh mắt nghiêm nghị nhưng dịu dàng:
“Con gái nhà họ Thẩm, không ai được quyền làm nhục. Mấy chuyện còn lại, cứ để ông nội lo.”
Mũi tôi cay xè, nước mắt suýt nữa rơi ra.
Sáng sớm hôm sau, điện thoại tôi rung lên. Là Lý Nghiễn Thâm.
Giọng anh ta vẫn giữ cái điệu trịch thượng, như thể đang bố thí cho kẻ thấp kém hơn:
“Tri Ý, em làm đủ trò rồi đấy, về đi. Chuyện hôm qua, anh có thể coi như chưa từng xảy ra. Nhưng em phải xin lỗi Hiểu Hiểu.”
“Xin lỗi?” – Tôi bật cười, lạnh như băng:
“Chắc Tổng Lý còn đang mơ ngủ. Thỏa thuận hủy hôn, luật sư của tôi sẽ gửi đến công ty anh trong hôm nay.
Còn nữa—tất cả các dự án hợp tác giữa Lý gia và Tập đoàn Thẩm thị, chính thức kết thúc từ giờ phút này.”
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi giọng gào thét của Lý Nghiễn Thâm vang lên:
“Thẩm Tri Ý! Cô đừng có mà hối hận! Cô nghĩ không có nhà họ Lý, nhà họ Thẩm các người còn sống được bao lâu?!”
“Không phiền Tổng Lý lo giùm.”
Tôi cúp máy, thẳng tay chặn số.
Chẳng bao lâu sau, đoạn video trong tiệc kỷ niệm lan truyền khắp các diễn đàn mạng.
Rồi tin tức tiếp theo lập tức bùng nổ: Giá cổ phiếu nhà họ Lý lao dốc vì hủy hợp tác với Thẩm thị.
Lý Nghiễn Thâm xoay như chong chóng lo xử lý khủng hoảng, lấy đâu ra hơi sức mà lo cho Lâm Hiểu Hiểu.
Còn Lâm Hiểu Hiểu? Ngày tháng của cô ta cũng chẳng khá khẩm hơn.
Mất đi “hào quang kẻ thù của vị hôn thê nhà giàu”, lại không còn ai chống lưng,
Cô ta ngay lập tức trở thành cái tên được đem ra bàn tán nhiều nhất trong văn phòng.
Bề ngoài thì đồng nghiệp vẫn lịch sự,
Nhưng sau lưng thì lời mỉa mai bay đầy trời:
— “Định trèo cao, ai ngờ bị đá thẳng mặt.”
— “Cũng đâu thông minh gì, tưởng vai nữ chính chắc?”
Cô “bạch liên hoa” tự cho mình trong sáng thuần khiết, giờ rũ xuống chẳng khác gì một nhúm cỏ héo mép đường.
Cô ta cố tìm cách gặp Lý Nghiễn Thâm, nhưng đều bị trợ lý chặn ngoài cửa.
Có lần, cô ta rình ở bãi đỗ xe, vừa thấy anh ta liền lao đến níu tay:
“Anh Thâm, anh không phải nói… anh thích sự dũng cảm của em sao?”
Lý Nghiễn Thâm giật mạnh tay ra, gắt gỏng:
“Em có thôi phá rối được không? Công ty đang rối như mớ bòng bong, em biết điều một chút! Đừng đến quấy rầy anh nữa!”
Lâm Hiểu Hiểu chết sững tại chỗ. Trong mắt cô ta, là một mảng mịt mù không thể tin nổi…
“Em cũng dũng cảm bước ra giúp anh mà! Vậy tại sao giờ anh lại đẩy em ra?
Rõ ràng… chúng ta là tình yêu đích thực mà!” – Lâm Hiểu Hiểu gần như bật khóc.
“Cũng phải đúng thời điểm chứ!” – Lý Nghiễn Thâm cau chặt mày, bực bội mắng:
“Hồi đó chẳng qua là thấy em có chút tác dụng, chọc tức được Thẩm Tri Ý nên mới giả vờ tốt với em.
Tình yêu đích thực? Em nghĩ em là thứ gì mà xứng đáng được anh yêu?”
Câu nói ấy như một con dao găm, đâm thẳng vào tim Lâm Hiểu Hiểu.
Mãi đến lúc này, cô ta mới ngộ ra—từ đầu đến cuối, bản thân chỉ là một quân cờ trong tay Lý Nghiễn Thâm, dùng để giật dây, ép tôi lùi bước.
Không lâu sau, công ty lấy lý do “thành tích không đạt yêu cầu” để sa thải cô ta.
Lâm Hiểu Hiểu lại chơi bài cũ, lên mạng đăng bài “trút bầu tâm sự”, kể mình bị Thẩm thị chèn ép, bị Lý Nghiễn Thâm ruồng bỏ, khóc lóc nói mình yêu anh ta biết bao nhiêu…
Nhưng thời buổi này, ai còn tin vào mấy câu chuyện tình yêu đẫm nước mắt kiểu đó?
Chẳng phải “chân ái” à? Giờ thì xem có bao nhiêu người thương hại cô ta?
Luật sư của tôi lập tức gửi thư cảnh cáo, đính kèm bằng chứng:
— Tin nhắn cô ta chủ động mồi chài Lý Nghiễn Thâm
— Và tài liệu chứng minh cô ta lén lấy thông tin khách hàng của công ty để “lấy lòng” đàn ông.
Dư luận lập tức quay xe.
Dân mạng mắng thẳng:
— “Thảo mai giả tạo!”
— “Đúng là gieo gió gặt bão!”
Fan tích lũy bấy lâu tan theo mây khói.
Muốn xin việc mới? Không công ty nào dám tuyển một người vừa tai tiếng, vừa không giữ được đạo đức nghề nghiệp.
Còn Lý Nghiễn Thâm thì càng thê thảm hơn.
Không có Thẩm thị chống lưng, một loạt dự án lớn đổ bể, ngân hàng dồn dập đòi nợ,
Chuỗi vốn của nhà họ Lý nhanh chóng bị cắt đứt.
Anh ta khốn đốn cầu xin khắp nơi, nhưng chẳng ai ngó ngàng.