“Mẹ biết con có điều kiện, nhưng năm nay con cũng hai mươi tám rồi, cũng nên nghĩ đến chuyện lâu dài chứ.”
“Mẹ, con biết mà.”
“Cái công ty của con không phải đang làm ăn rất tốt sao? Liệu có thể bớt bận một chút, ra ngoài gặp gỡ người ta nhiều hơn không?”
“Mẹ yên tâm, con tự biết cân nhắc.”
“Thôi được.” Bà thở dài.
“À mà này, bên dì Trương… có phải con đắc tội gì với dì ấy không?”
“Sao vậy mẹ?”
“Dì ấy vừa nhắn WeChat cho mẹ, nói con thái độ không tốt, bắt con phải xin lỗi.”
Tôi sững lại.
“Bắt con xin lỗi?”
“Ừ. Dì ấy bảo con nói chuyện quá thẳng, làm mất mặt thằng Minh Huyền.”
Tôi bật cười.
“Thế mẹ trả lời sao?”
“Mẹ bảo, con gái tôi không sai. Là thằng đó không biết tôn trọng người khác trước.”
“Rồi sao nữa?”
“Dì ấy im luôn, không nói gì nữa.”
Tôi gật đầu, nhẹ giọng:
“Cảm ơn mẹ.”
“Cảm ơn gì chứ, con là con gái mẹ mà.”
Mẹ ngừng lại vài giây, như sực nhớ ra điều gì đó:
“À, cái thằng Minh Huyền đó… nó họ Chu đúng không?”
“Vâng.”
“Bố nó… có phải là Chu Kiến Quốc không?”
“Con không biết. Sao vậy mẹ?”
“Không sao.”
Bà chỉ đáp vậy rồi nhanh chóng cúp máy.
Tôi có linh cảm mẹ đang giấu điều gì, nhưng cũng không hỏi thêm.
Tôi lên xe, nổ máy.
Vừa lái xe ra khỏi bãi đỗ, điện thoại lại đổ chuông.
Một số lạ.
“Alo?”
“Có phải là Tô Vãn không?”
Một giọng nữ trung niên vang lên, ngữ khí không mấy thân thiện.
“Tôi là mẹ của Chu Minh Huyền.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Dì Vương? Có chuyện gì không ạ?”
“Cô vừa rồi nói với con trai tôi mấy câu đó là có ý gì?”
“Tôi nói gì cơ?”
“Cô nói nhà cửa xe cộ của nó đều là chúng tôi mua, nó không có bản lĩnh gì, đúng không?”
Tôi không phủ nhận.
“Tôi chỉ đang nói sự thật.”
“Thật sự?”
Giọng bà Vương sắc như dao:
“Con trai tôi lương năm ba mươi vạn, có nhà có xe, ở cái thành phố này chính là đàn ông chất lượng cao! Cô – một đứa lương tháng tám nghìn – lấy tư cách gì mà chê nó?!”
Tôi từ tốn tấp xe vào lề đường.
“Dì Vương, cháu muốn xác nhận một chuyện.”
“Xác nhận cái gì?”
“Con trai dì lương năm ba mươi vạn, đúng chứ?”
“Đúng! Thì sao?”
“Tiền đặt cọc mua nhà – tám mươi vạn – là do dì đưa, đúng không?”
Điện thoại bỗng rơi vào im lặng.
“Chiếc xe của anh ta, cũng là dì mua tặng, đúng chứ?”
Vẫn không có tiếng trả lời.
“Mỗi tháng trả xong tiền nhà, còn phải xin dì thêm năm nghìn tệ tiền sinh hoạt, có đúng không?”
“…Cô… cô làm sao biết được?!”
“Tự đoán thôi.” Tôi mỉm cười.
“Xem ra đoán đúng rồi.”
“Cô…”
“Dì Vương à, điều kiện con trai dì đúng là ‘tốt’ thật.” Giọng tôi vẫn bình thản, thậm chí có chút nhã nhặn.
“Chỉ là… cái đó thuộc về điều kiện của dì, không phải của anh ta.”
“Ý cô là sao?”
“Không có ý gì.” Tôi nhẹ giọng nói.
“Chỉ là muốn nhắc dì rằng: con trai dì không có tư cách để nói tôi không xứng với cậu ta.”
“Cô…”
“Vì nếu thật sự phải so đọ…”
Tôi liếc gương chiếu hậu, ánh sáng logo Porsche Cayenne phản chiếu rõ mồn một.
“Chưa biết ai mới là người với tay không tới.”
“Cô nói bậy!” Bà ta gần như gào lên.
“Cô lương tháng tám nghìn, lấy gì mà dám mạnh miệng như vậy?!”
“Lấy gì à?” Tôi nổ máy.
“Dì sẽ biết sớm thôi.”
Tôi dứt khoát tắt cuộc gọi.
3.
Hôm sau, tại công ty.
Tôi vừa ngồi xuống bàn làm việc, trợ lý Tiểu Lâm đã vội vàng chạy tới.
“Tổng Giám đốc Tô, có người tìm chị.”
“Ai vậy?”
“Một dì trung niên, tự xưng là dì Vương. Nhất định đòi gặp chị.”
Tôi khựng lại một chút.
…Mẹ của Chu Minh Huyền?
“Cho dì ấy vào đi.”
Tiểu Lâm gật đầu rồi rời đi.
Vài phút sau, dì Vương bước vào văn phòng tôi.
Ánh mắt bà ta lướt qua khắp phòng, biểu cảm từ kiêu căng dần chuyển sang ngơ ngác, rồi mơ hồ hoảng hốt.
“Đây là… văn phòng của cô?”
“Vâng.”
“Không phải cô lương tháng tám nghìn sao? Sao lại có văn phòng lớn như thế này?”
“Mời dì ngồi.” Tôi ra hiệu cho dì. “Dì tìm tôi có chuyện gì ạ?”
Dì không ngồi.
“Công ty này là gì vậy?”
“Một công ty công nghệ.”
“Cô làm gì ở đây?”
“Làm việc.”
Dì nhíu mày, tiếp tục quan sát xung quanh.
Trên tường là bức ảnh tập thể của công ty, tôi đứng ở chính giữa.
Bên cạnh là loạt bằng khen, giải thưởng.
Còn có cả ảnh tôi chụp chung với lãnh đạo thành phố.
Sắc mặt dì Vương càng lúc càng kém.