11
Tôi an ủi mẹ:
“Yên tâm đi, con sẽ về thăm nhà mỗi kỳ nghỉ mà.”
Tôi đến Cáp Nhĩ Tân sớm hơn dự kiến.
Cuối cùng, mẹ cũng lén đưa tôi một khoản sinh hoạt phí, dặn không được cho bố biết.
Tôi cũng giữ đúng lời hứa – kỳ nghỉ thì về nhà.
Và đúng là tôi đã có một căn phòng riêng.
Bố mẹ còn làm cho tôi một giá treo quần áo cổ điển để treo Hán phục, lại đặt thêm một tủ trưng bày trong suốt cho bộ sưu tập figure của tôi.
Nhưng lúc ấy, niềm yêu thích Hán phục đã phai nhạt, hứng thú với figure cũng chẳng còn.
Những thứ đến muộn giống như thuốc đã quá hạn – cho dù từng quý giá đến mấy, cũng chẳng còn ý nghĩa.
Tôi thà dành thời gian đi làm thêm, kiếm tiền để thấy an toàn hơn.
Tôi liên tục học thêm chứng chỉ, khối lượng học tập ngày càng nặng, thời gian về nhà cũng ngày một ít.
Bố so với mẹ còn lo lắng hơn, ông chủ động hỏi tôi:
“Tốt nghiệp rồi, con định làm việc ở đâu?”
Thực ra những năm gần đây, mối quan hệ giữa chúng tôi cũng tạm ổn, đôi khi có thể trò chuyện về việc học.
Tôi bỗng nảy ra ý muốn trêu bố mẹ:
“Con thích miền Bắc, chắc sẽ ở lại đây.”
Tin nhắn hiện chữ đang nhập… thật lâu, nhưng chẳng thấy trả lời.
Rồi họ hàng thân quen thi nhau gửi tin nhắn cho tôi.
Phần lớn khuyên tôi về quê làm việc.
Ngay cả Lưu Đan cũng nhắn:
“Bố mẹ cậu dù quá quắt, nhưng mấy năm nay già nhiều rồi. Bố cậu huyết áp không hạ, mẹ cậu thì thoát vị đĩa đệm, thường xuyên phải đi xoa bóp. Cậu quay về đi làm đi, thi thoảng còn chăm sóc họ.”
Mẹ là người cuối cùng gọi cho tôi:
“Quê mình cũng là thành phố tuyến một tuyến hai, dễ tìm việc phù hợp. Bố mẹ sắp nghỉ hưu, có thể nấu nướng cho con, tiện biết bao.”
Tôi im lặng, mẹ bắt đầu trách móc khe khẽ:
“Nếu chỉ vì một căn phòng mà con giận dỗi, thì chuyện đó qua lâu rồi. Cha mẹ với con cái, nào có hận thù qua đêm.”
Trong đầu tôi bỗng lóe lên một ý nghĩ xấu xa.
Tôi nghe chính mình nói:
“Nếu bố mẹ sang tên một căn nhà cho con, con sẽ về quê làm việc.”
Mẹ khó xử:
“Nhưng căn nhà đang ở là nhà dưỡng già của bố mẹ.”
Tôi lại trêu:
“Chẳng phải còn hai căn nữa sao? Cho con một căn thôi mà.”
Đầu dây bên kia lặng đi một thoáng.
Tiếng bố gầm lên:
“Đồ vong ân bội nghĩa! Chỉ nghĩ đến nhà cửa, tao nhất định không cho!”
Giọng ông không còn hùng hồn như trước, nhưng vẫn khiến tôi nhói tai.
Mẹ vội vàng dỗ:
“Tiểu Đường, con là con gái, sau này lấy chồng, bên nhà trai sẽ lo nhà cửa. Nhà gái bỏ tiền mua thì hóa ra bị coi là hạ mình, sẽ bị chê cười đó.”
Tôi liền đáp:
“Vậy là hai căn kia, một cho anh họ, một cho em họ chứ gì? Có khi sớm sang tên rồi cũng nên, thế là công bằng quá còn gì.”
12
“Tiểu Đường, không phải như con nghĩ đâu, chúng ta…”
Tôi dứt khoát cúp máy.
Tôi nghĩ như thế nào sao?
Anh họ tôi tên Lý Quang Tông, em họ tôi tên Lưu Dương Danh – đều do bố mẹ tôi đặt.
Còn tôi, chỉ là Lý Đường – chút “gia vị” trong cuộc sống.
Có lẽ họ vẫn yêu tôi, nhưng họ càng yêu hơn “người con trai vô hình” kia.
Chỉ là, người ta vốn có cha mẹ ruột, chẳng cần họ quan tâm, thế là tình thương “dư thừa” mới rơi xuống tôi.
Tôi tưởng mình sẽ phát điên, khóc gào thảm thiết.
Nhưng không, tôi rất bình tĩnh.
Hóa ra chấp nhận việc bố mẹ không yêu mình đến thế… cũng không khó.
Chỉ là tôi đã mất quá nhiều năm để hiểu ra.
Sau này tôi cũng không ở lại Đông Bắc. Có một điều mẹ nói đúng: miền Bắc không có công việc phù hợp với ngành của tôi.
Tôi đến Thượng Hải – cách quê nhà cũng hơn nghìn cây số.
Tôi chọn một công ty có ký túc xá riêng, chỉ cần làm đủ mười năm thì căn hộ nhỏ ấy sẽ thuộc về tôi.
Có lẽ tôi đã có ám ảnh với “một ngôi nhà của riêng mình”.
Ở Thượng Hải, đó là chế độ đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh.
Từ đó, coi như tôi đã cắm rễ, có một “ngôi nhà” thực sự.
Tôi vẫn tranh thủ bay về thăm nhà.
Nhưng công việc không như thời còn đi học, ngoài kỳ nghỉ Tết, tôi hầu như chẳng có thời gian.
Mỗi năm, tôi chỉ có thể về nhà ba bốn ngày.
Nghe nói chú út và cậu đã dọn vào ở trong hai căn hộ mà bố mẹ từng cho thuê.
Khi tôi về chúc Tết, bố mẹ căng thẳng nhìn chằm chằm tôi, như sợ tôi sẽ làm ầm lên.
13