14
Cố Nguyên Lê cho Lý Vân Y rời đi trước.
Tôi không rõ mục đích của anh.
Anh muốn giữ thể diện trước mặt người ngưỡng mộ mình sao?
Hay là anh muốn chờ lúc không có ai mới nghiêm túc nói chuyện với tôi?
Dù sao, tôi lại thấy khá hài lòng với cách làm này.
Nói cho cùng, đây vốn chỉ là chuyện giữa tôi và anh, tôi chẳng cần thêm một kẻ thứ ba xen vào.
Cố Nguyên Lê do dự mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn chọn biện hộ cho mình:
“Lần trước hai người không vui, anh thấy không ổn.
Nghĩ vợ chồng là một thể, nên thay em nói lời xin lỗi.
Vừa hay thấy cô ta thích cái vòng tay tặng kèm đó, anh liền đưa luôn cho cô ta.”
Lý do vụng về đến nực cười.
Tôi bật cười thành tiếng:
“Cố Nguyên Lê, khi anh nói ra mấy lời này, anh không thấy chính mình buồn cười sao?”
Anh im lặng thật lâu, rồi thở ra một câu:
“Em quá mạnh mẽ rồi.”
Đây là câu đầu tiên anh nói sau khi suy nghĩ nghiêm túc.
Không phải lời giải thích.
Không phải lời xin lỗi.
Mà là trách móc tôi – người chẳng làm gì sai, lại thành kẻ chịu tội.
“Anh là đàn ông, là một người đàn ông phải đứng vững giữa trời đất.
Thế mà trong nhà ngoài xã hội, chỗ nào anh cũng bị em đè trên đầu, trong lòng anh thấy không dễ chịu.
Cho nên, khi có một người phụ nữ khác chịu ngước nhìn, chịu ngưỡng mộ, anh thừa nhận lòng tự tôn của mình được thỏa mãn.
Nhưng từ đầu tới cuối, anh chỉ coi cô ta như thú tiêu khiển, chưa từng làm gì quá giới hạn.
Anh chưa bao giờ yêu cô ta, người anh yêu chỉ có mình em.”
Anh vừa nói vừa thở dồn dập, bộ dạng trông còn ấm ức hơn cả tôi – người bị phản bội.
Tôi lạnh nhạt hỏi:
“Anh thấy tôi mạnh mẽ quá mức? Vậy sao chưa từng nói thẳng với tôi?”
Cố Nguyên Lê mấp máy môi, nhưng không tìm được câu trả lời.
Tôi cười lạnh, vạch trần thẳng thừng:
“Tôi nói cho anh biết vì sao.
Bởi vì anh không nói nổi.
Bởi khả năng của tôi mạnh hơn anh, quyết định của tôi chuẩn xác hơn anh.
Mà khả năng và quyết đoán, vốn chẳng thể tách rời cái gọi là ‘mạnh mẽ’.
Chính sự mạnh mẽ này đã khiến cuộc sống của gia đình chúng ta nâng lên một bậc.
Một mặt, anh cần hưởng lợi từ sự mạnh mẽ đó.
Mặt khác, anh lại cho rằng sự mạnh mẽ ấy đè nát cái lòng tự tôn yếu ớt, vô dụng, dễ vỡ của mình.
Cố Nguyên Lê, anh thật là vừa muốn vừa chối – vừa ăn vừa chê.”
Chồng tôi có thể có khuyết điểm, nhưng tuyệt đối không được khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
15
Cuộc nói chuyện lần đó chẳng đi đến đâu.
Đơn ly hôn tôi gửi, anh xé vụn.
Tôi đành bàn với luật sư, chuẩn bị khởi kiện ly hôn.
Nhưng chứng cứ hôn nhân rạn nứt thật khó thu thập.
Nói thật, tôi còn thấy may vì Cố Nguyên Lê chỉ mới có xu hướng ngoại tình, chứ chưa động tay động chân.
Nếu anh ta bạo lực, e rằng tôi còn chưa kịp gom chứng cứ thì đã sớm mất mạng dưới nắm đấm của anh ta rồi.
Cố Nguyên Lê vẫn tìm đủ mọi cách để hàn gắn.
Còn tôi, chỉ lạnh lùng nhìn anh ra sức nịnh nọt, như xem một con khỉ diễn trò.
Xem khỉ thì có thể cười vui, nhưng lại chẳng nên đến gần – bởi có thể bị cào xước.
Tối hôm đó, anh không tìm đến quấy rầy tôi.
Tôi đang thấy thoải mái, thì bất ngờ nhận được một tấm ảnh từ số lạ.
Ảnh chụp trên giường.
Tôi nhìn hồi lâu mới nhận ra, nhân vật chính chính là Cố Nguyên Lê và Lý Vân Y.
Cảnh tượng quá lộ liễu, ban đầu tôi còn tưởng tin rác từ mấy trang web bẩn.
Dựa theo bức ảnh, chuyện nên xảy ra giữa họ, sớm đã xảy ra.
Thật đúng lúc, buồn ngủ còn có người mang gối tới.
Bằng chứng hôn nhân đổ vỡ, chẳng phải đã dâng đến tận tay tôi sao?
Tôi lưu lại, gửi thẳng cho luật sư.
Ngay sau đó, cùng số ấy lại nhắn:
【Đừng trì hoãn nữa, ly hôn đi, anh ta không còn yêu chị.】
Tôi copy số vào WeChat, kết quả hiện ra chính là trang cá nhân của Lý Vân Y.
Không biết Cố Nguyên Lê đã kể gì, để cô ta nghĩ rằng người cố tình níu kéo hôn nhân này là tôi?
Đã dám múa gậy trước mặt tôi, không trả lời thì đúng là thất lễ.
Tôi nhắn lại:
【Cô mặt dày thật. Gửi mấy thứ này tới để khoe sao? Thế nào, món đồ chơi nhỏ đó làm Cố Nguyên Lê thỏa mãn lắm à?】
Sau đó tôi block ngay.
Tôi chẳng phí công đôi co làm gì, mất giá trị.
Nói thật, trong lòng tôi còn thấy vui.
Thứ nhất, Cố Nguyên Lê đã thành bên có lỗi, tôi chắc chắn được chia thêm tài sản chung.
Số tiền ấy đủ để tôi đặt vài bộ trang sức cao cấp.
Thứ hai, sau chuyện này, anh ta cũng chẳng còn mặt mũi nào cầu xin tôi nữa.
Thủ tục ly hôn chắc sẽ trôi chảy hơn nhiều.
16
Sáng hôm sau, khi kéo rèm cửa sổ, tôi thấy một bóng dáng quen thuộc dưới lầu.
Là Cố Nguyên Lê.
Anh đứng y như cái bóng, trơ trọi trong mưa.
Nước mưa dầm dề, ướt sũng cả người, trông chẳng khác nào một hình nhân giấy vừa bị ngâm nát lại cố vá dính.
Tôi không buồn quan tâm màn “nghệ thuật trình diễn” ấy, chỉ thong thả ăn sáng.
Mưa kéo dài đến tận trưa mới tạnh, bụng đói, tôi định ra ngoài ăn.
Xuống lầu, Cố Nguyên Lê vẫn đứng yên ở đó – chướng mắt như một cái cọc gỗ.
Thấy tôi đi ra, anh lập tức lao tới, định nắm tay.
Tôi không né tránh, chỉ liếc anh một cái.
Cái liếc này, anh chắc chắn quen thuộc.
Khi tôi bắt gặp bạn trai cũ ngoại tình, tôi cũng nhìn hắn như vậy.
Ánh mắt ấy, như nhìn một đống rác.
Nửa ngày sau, tôi đã chia tay hắn.
Cố Nguyên Lê buông tay, ánh mắt lộ rõ sự lấy lòng:
“Lý Vân Y có tâm tư không nên có, anh đã sa thải cô ta rồi.”
Tôi bật cười, hỏi:
“Lý Vân Y đã bị trừng phạt.
Còn anh thì sao?
Anh định tự trừng phạt mình thế nào?”
Cố Nguyên Lê vội vàng biện hộ:
“Là con tiện nhân đó chủ động, anh cũng là nạn nhân mà…”
Tôi bật cười thành tiếng:
“Ô hô, giờ anh còn thành nạn nhân rồi cơ à?
Nếu hai người chơi 4P thì tôi còn miễn cưỡng công nhận lời anh có chút lý.
Thế nào? Anh dám đi bệnh viện kiểm tra, lấy kết quả chứng minh cho tôi xem không?”