Là ảnh trong rạp chiếu phim, cô ta tựa đầu vào vai một người đàn ông.
Chiếc áo sơ mi của người đàn ông ấy, tôi nhận ra – chính là cái Phí Cẩn vừa mặc ban nãy.
“Thầy thật tốt, vừa nghe em nói muốn xem phim kinh dị là đưa em đi ngay, sư mẫu à, thầy từng đưa chị đi xem chưa?”
Chưa từng.
Đừng nói đến phim kinh dị, đến rạp chiếu phim anh cũng chưa bao giờ đưa tôi tới.
Vì Phí Cẩn nói: ngồi trong cái nơi tối om ấy khiến anh thấy ngột ngạt, người thích phim kinh dị đều là dạng tâm lý bất thường.
Anh đúng là giỏi ngụy biện thật.
Tôi lại một lần nữa bật cười trong im lặng, cười chính mình nực cười đến đáng thương.
“Cảm ơn chị đã nấu cơm cho em,” Du Duyệt Duyệt nhắn, “chả trách sư phụ cứ khen tay nghề chị nấu ăn ngon.”
“Có lẽ, một số phụ nữ sinh ra là để quanh quẩn nơi bếp núc.”
“Chứ em thì không làm nổi đâu.”
Qua màn hình, tôi như nhìn thấy rõ nụ cười mỉa mai trên gương mặt cô ta.
Tôi đáp lại một câu:
“Cô tưởng mình vừa nhặt được báu vật chắc?”
Thấy màn hình hiện “đối phương đang nhập tin nhắn”, tôi dứt khoát chặn luôn cô ta.
Sau đó những tin nhắn quấy rối từ Du Duyệt Duyệt tôi đều không buồn xem.
Tôi không chỉ chặn cô ta, mà còn chặn luôn cả Phí Cẩn.
Tôi đoán chắc anh sẽ không nhận ra.
Quả nhiên, cho đến tận ngày tôi đến bệnh viện làm phẫu thuật, anh vẫn không hề phát hiện.
Tôi cố tình tránh mặt anh, nhưng cuối cùng vẫn chạm mặt tại bệnh viện.
“À, quên mất không nói với em, hôm nay Duyệt Duyệt xuất viện rồi, em không cần mang cơm tới nữa.”
Anh trông rạng rỡ hơn hẳn, còn vui hơn cả ngày được thăng chức.
Tôi chỉ gật đầu.
Thấy tôi không rời đi, sắc mặt anh khẽ thay đổi.
“Em không cần chờ anh đâu, hôm nay còn mấy ca phẫu thuật, chưa chắc đã về được.”
Những lời dối trá của anh, tôi đã nghe quen đến mức vô cảm.
Sáng nay tôi vừa xem trang cá nhân của Du Duyệt Duyệt — rõ ràng là cố ý để tôi thấy.
Bài đăng mới nhất viết:
“Xuất viện rồi ~ Tối nay ai đó hứa sẽ đưa mình đi ăn tối dưới ánh nến, háo hức quá đi~”
Hàng nghìn suy nghĩ quay cuồng trong đầu.
Tôi lạnh nhạt nhìn Phí Cẩn:
“Em không chờ anh. Em đến để làm một kiểm tra nhỏ.”
Trong mắt anh thoáng qua một tia áy náy.
“Kiểm tra thai à? Để anh đi cùng em, từ trước đến giờ, anh vẫn chưa một lần đi cùng em khám thai.”
Bao lần trước tôi đều không muốn anh đi cùng.
Lần này cũng vậy.
Tôi lắc đầu định từ chối, thì anh bị một đồng nghiệp gọi đi.
Thấy anh đi khuất, tôi thở phào nhẹ nhõm, định hướng về phía phòng phẫu thuật, thì lại bị Du Duyệt Duyệt bất ngờ chắn đường.
Cô ta nhìn tôi đầy châm biếm.
“Sư mẫu, em thật khâm phục chị đấy, vì muốn kết hôn mà có thể nhẫn nhịn đến mức này. Chị tưởng ngày nào mang cơm đến cho em thì anh ấy sẽ chịu đi đăng ký với chị à?”
Đối mặt với lời khiêu khích ấy, tôi cũng chẳng khách sáo nữa:
“Cô đã đi xa đến mức này rồi, tại sao không cưới anh ta đi? Là cô không đủ yêu, hay là anh ta không đủ yêu cô?”
Nhưng Du Duyệt Duyệt lại buột miệng nói:
“Vì những thứ dễ dàng có được thì chẳng ai trân trọng cả. Không phải chị là ví dụ sống động nhất sao? Chẳng phải chị đang bị ép đến mức phải đi phá thai đấy à...”
Tôi sững người tại chỗ.
Phải rồi, tôi đúng là ngốc thật.
Tôi tưởng rằng không sống vì mình, sống xoay quanh một người đàn ông thì sẽ có được hạnh phúc.
Tôi chưa từng nghĩ, con người ta vốn tệ bạc, cái gì không có mới là tốt nhất.
“Duyệt Duyệt.”
Một giọng nam trầm thấp kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Phí Cẩn không biết từ lúc nào đã đứng phía sau cô ta.
Ánh mắt anh nghiêm lại khi nhìn về phía Du Duyệt Duyệt.
Cô ta co vai lại, rõ ràng là chột dạ, dù sao những lời vừa rồi cũng quá độc miệng.
Phí Cẩn nói:
“Vừa xuất viện không về nhà nghỉ ngơi, định ở lại bệnh viện tiếp tục nhiễm vi khuẩn à?”
Du Duyệt Duyệt hơi sững lại, rồi nhìn tôi với ánh mắt càng đắc thắng, như tướng quân thắng trận.
Ngay sau đó, Phí Cẩn quay sang tôi:
“Em chẳng phải còn kiểm tra gì đó sao? Mau đi đi.”
Đến nước này, tôi chẳng còn lý do gì để ở lại nữa.
Tôi liếc anh lần cuối, rồi xoay người rời đi.
…
Mười giờ đêm, sau khi hoàn thành xong các ca phẫu thuật, Phí Cẩn đi dọc hành lang bệnh viện thì nghe hai cô y tá đang tám chuyện.
“Hôm nay có một cô gái mang thai bốn tháng đến phá thai đấy. Nghe nói vì muốn ở bên bạn trai mà cãi nhau với cả bố mẹ, cuối cùng anh ta lại đi ngoại tình. Đáng thương thật.”
“Em thấy rồi. Phẫu thuật xong còn một mình đi về, mặt trắng bệch như tờ giấy, đến nút thang máy còn bấm không nổi, em phải bấm giúp cô ấy.”
Phí Cẩn khựng lại, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh của Hạ Ninh – người con gái đã mang thai bốn tháng kia.
Người phụ nữ dịu dàng như mây, đã ở bên anh suốt năm năm trời.
Phí Cẩn đột nhiên rất muốn gọi cho cô, chỉ để nghe giọng cô một chút.
Đúng lúc ấy, một đồng nghiệp đi tới.