Cả hai bắt đầu cãi vã ầm ĩ, rồi xô xát ngay trong nhà, không khác gì một vở kịch gia đình bi hài — mà chính họ là những kẻ bi thảm nhất trên sân khấu ấy.
Chiếc bình hoa cổ từng được Lưu Mai xem như báu vật, giờ bị Triệu Khải trong cơn giận dữ ném xuống đất, vỡ tan tành.
Giống như mối quan hệ mẹ con giữa họ – đã không thể hàn gắn.
Lưu Mai hối hận khôn nguôi, thậm chí từng nảy ra ý định đến quỳ trước mặt tôi để cầu xin tha thứ.
Bà ta muốn tôi vì nể tình xưa mà rút lại việc kiện ông chủ Lý, từ đó giúp Triệu Khải thoát khỏi vũng lầy.
Nhưng ý nghĩ ấy bị Triệu Khải kiên quyết ngăn cản.
Chút lòng tự trọng thấp hèn mà đáng thương còn sót lại của một người đàn ông, khiến hắn không cho phép bản thân mang bộ dạng thất bại mà đứng trước mặt tôi một lần nữa.
Để trả nợ, họ buộc phải bán căn nhà mà Triệu Khải từng vay mua trước khi kết hôn.
Số tiền bán được, sau khi lấp vào cái hố nợ nần to tướng kia, chẳng còn lại bao nhiêu.
Cuối cùng, họ chỉ có thể chuyển đến một căn phòng nhỏ cũ kỹ ở rìa thành phố, vừa chật hẹp, vừa tồi tàn.
Từ một khu dân cư cao cấp sáng choang sang trọng, bị đẩy xuống tòa nhà cũ kỹ đông đúc hỗn tạp, sự rơi tự do này giáng một đòn chí mạng vào lòng tự cao tự đại của Lưu Mai.
Bà ta không còn tiền để đi làm đẹp ở spa hạng sang.Không dám bước chân vào trung tâm thương mại.Càng không dám gặp lại đám bạn cũ – những “chị em thân thiết” từng ngồi uống trà chiều, đánh bài, khoe mẽ quần áo túi xách ngày nào.
Vì bà ta sợ ánh mắt thương hại xen lẫn khinh bỉ của họ.
Không còn nơi thể hiện, không còn ai ngưỡng mộ, cả thế giới của Lưu Mai như sụp đổ trong nháy mắt.
Bà ta già đi trông thấy từng ngày, như một đóa hoa héo úa giữa căn nhà thuê ẩm mốc, sáng khóc, tối than, oán trời trách người, vẫn không dám oán chính bản thân mình.
Còn Triệu Khải — ngày tháng của hắn còn thê thảm hơn...
Hắn ta giờ đây đã thân bại danh liệt, tai tiếng lan khắp giới xây dựng.
Không ai dám tuyển dụng một kẻ nhân cách đê tiện như hắn, dù chỉ là chân nhân viên quèn.
Bị từ chối hết lần này đến lần khác, hắn bắt đầu buông xuôi, sa đọa vào rượu chè.
Mỗi ngày, hắn trở về căn phòng trọ chật chội ấy trong tình trạng say khướt, đối diện với một Lưu Mai suốt ngày sướt mướt than khóc, chỉ biết mắng nhiếc, chửi rủa, thậm chí động tay động chân, trút toàn bộ sự thất bại của mình lên người mẹ già.
Có lần, bị đánh quá tức, Lưu Mai cũng phát điên, lao vào giằng co – cào cấu – đánh trả.
Hàng xóm nghe ồn ào quá chịu không nổi, gọi cảnh sát.
Lực lượng chức năng đến can thiệp, mẹ con họ mặt mày bầm tím, tóc tai rối bù, quần áo xộc xệch, hình ảnh bê bối ấy chỉ trong một đêm đã lan khắp cả khu chung cư.
Từ đó, họ trở thành đề tài mua vui cho những cuộc tán gẫu lúc trà dư tửu hậu của thiên hạ.
Tôi nghe được chuyện này từ một cuộc gọi của cô bạn thân.
Cô ấy ở đầu dây bên kia, giọng vô cùng phấn khích:“Ác giả ác báo! Báo ứng đến rồi!”
Còn tôi, chỉ lặng lẽ nghe.
Không mảy may xúc động.Không chút vui sướng.Không có cảm giác chiến thắng.Cũng chẳng có cảm giác hả hê.
Giống như đang nghe một bản tin xã hội, chẳng liên quan gì đến mình.
Kết thúc cuộc gọi, tôi nâng tách trà hoa hồng còn đang tỏa hương ấm áp trên bàn, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
Hương trà dịu dàng lan tỏa, thơm ngát và bình yên.
Ngoài khung cửa kính, ánh đèn thành phố lấp lánh như sao.
Địa ngục của họ, và thiên đường của tôi, đã không còn thuộc cùng một thế giới.
Kết cục hôm nay của họ, chính là cái giá họ phải trả cho lòng tham và sự độc ác năm xưa.
Và tôi – đã hoàn toàn buông bỏ – bước ra khỏi quá khứ – sống đời mình thanh thản.
12.
Một năm sau
Studio thiết kế của riêng tôi, tọa lạc tại tòa nhà văn phòng cao cấp nhất trung tâm thành phố, chính thức khai trương.
Nhờ uy tín tích lũy trong suốt một năm qua, cùng sự hậu thuẫn hết mình từ chị Trần Tĩnh, sự nghiệp của tôi bứt phá như diều gặp gió.
Tôi không còn là cô nhân viên thiết kế nhỏ bé từng phải nín nhịn cúi đầu, mà nay đã trở thành một “Lâm tổng” – cái tên được nể trọng trong giới kiến trúc và thiết kế nội thất.
Ngày khai trương, khách khứa tấp nập, bầu không khí tràn ngập ánh sáng, tiếng cười và kỳ vọng.