Sắc mặt dì Lý chợt thay đổi:– Sao lại có người báo cảnh sát?
Chết rồi, cảnh sát tới nhanh quá. Phải bảo đám người này rút lui ngay.
Nhưng đã muộn. Hai chiếc xe cảnh sát dừng ngay trước cổng khu dân cư, mấy cảnh sát bước xuống, sải bước tới gần.
Ai báo có người phá cửa? – Cảnh sát dẫn đầu hỏi.
Ông Vương lập tức chỉ vào nhóm người của tên đầu trọc:– Các anh cảnh sát, chính tụi nó đang đập phá cửa nhà số 36!
Cảnh sát nhìn cánh cửa bị phá hỏng, lại nhìn đám người đang cầm dụng cụ trong tay, lập tức hiểu ra tình hình.
Mấy người, bỏ dụng cụ xuống, ôm đầu ngồi xổm ngay!
Tên đầu trọc còn định cãi:– Cảnh sát, có hiểu lầm ở đây...
Hiểu lầm gì? Ban ngày phá nhà dân mà còn định chối à? – Cảnh sát nghiêm giọng quát.
Lúc này tôi từ trong nhà ông Vương bước ra:– Cảnh sát ạ, đây là nhà tôi, bọn họ định xông vào trái phép.
Dì Lý thấy tình thế bất lợi, rón rén tính chuồn thì bị một cảnh sát mắt tinh phát hiện.
Đứng lại! Bà cũng cùng một phe với bọn chúng đúng không?
Bị bắt quả tang, bà Lý đành cứng miệng nói:Cảnh sát ơi, tôi là cư dân ở đây… tôi chỉ tình cờ đi ngang thôi.
Tôi lập tức lên tiếng:Thưa cảnh sát, bà ấy không đi ngang qua đâu. Chính bà ta là người chủ mưu. Vừa nãy tôi nghe thấy bà ấy ra lệnh cho mấy người kia đập cửa nhà tôi.
Cô có bằng chứng không? cảnh sát hỏi.
Tôi lấy điện thoại ra:Tôi đã ghi âm lại rồi.
Khi bản ghi âm được phát lên, sắc mặt bà Lý ngày càng khó coi.Trong đoạn ghi rõ ràng giọng bà ta đang chỉ đạo tên đầu trọc phá cửa nhà tôi.
Không… không phải giọng tôi! Bà Lý cố gắng chối cãi.
Nhưng những người hàng xóm xung quanh đều nghe ra đó chính là giọng của bà ta.
Cảnh sát à, đây đúng là giọng của bà Lý, chúng tôi đều có thể làm chứng. Ông Vương nói.
Những người hàng xóm khác cũng lần lượt xác nhận.
Cảnh sát nhìn tổng thể tình hình hiện trường, lập tức quyết định:Mời tất cả về đồn phối hợp điều tra.
Đám người đầu trọc bị còng tay ngay tại chỗ, bà Lý cũng bị yêu cầu đi theo để phục vụ điều tra.
Trước khi bị đưa đi, bà Lý trợn mắt lườm tôi đầy căm hận:Phương Vũ Vi, cô cứ chờ đấy! Chuyện này chưa xong đâu!
(Mình vẫn còn con bài chưa lật, lần này thất bại, nhưng còn lần sau!)
Tôi thầm nghĩ: Có vẻ bà ta vẫn chưa chịu từ bỏ… Mình phải tìm cách chấm dứt mọi chuyện triệt để.
Tại đồn cảnh sát, tôi thuật lại chi tiết toàn bộ sự việc và giao nộp đoạn ghi âm làm bằng chứng.
Qua điều tra, cảnh sát phát hiện nhóm đầu trọc đều là những kẻ có tiền án, chuyên nhận "giải quyết rắc rối" thuê.
Việc bà Lý thuê bọn họ đến phá cửa, xông vào cướp nhà đã cấu thành nhiều hành vi phạm tội nghiêm trọng.
Cô Phương, bà Lý đã có dấu hiệu phạm các tội như xúi giục người khác hủy hoại tài sản, xâm phạm gia cư bất hợp pháp... Chúng tôi sẽ xử lý theo pháp luật. Viên cảnh sát nói.
Tôi gật đầu:Cảm ơn các anh.
Nhưng tôi biết rõ, chỉ với những tội danh này, cùng lắm bà Lý bị tạm giữ vài hôm, chưa thể giải quyết dứt điểm vấn đề.
Tôi cần có bằng chứng mạnh mẽ hơn nữa.
Sau khi trở về nhà, tôi cẩn thận nhớ lại những lời bà Lý từng nói. Bà ta từng nhắc đến việc có một người thân làm việc trong đồn công an, có thể giúp “dìm” vụ việc xuống.
Nếu tôi tìm ra được người này, biết đâu có thể lần ra những chuyện còn nghiêm trọng hơn phía sau...
Hôm sau, tôi lấy danh nghĩa là người bị hại, đến đồn công an để tìm hiểu tiến triển của vụ án.
Tiếp tôi là một cảnh sát trẻ tuổi. Anh ta nói:Bà Lý đã thừa nhận hành vi thuê người đập cửa, nhưng bà ta khăng khăng nói chỉ muốn dọa cô, chứ không có ý đồ xấu nào khác.
Tôi cố tình dò hỏi:Vậy bà ta có nhắc đến gì khác không? Ví dụ như muốn tìm người “chạy chọt” hay gì đó?
Cảnh sát trẻ lắc đầu:Không có. Chỉ là bà ấy yêu cầu được gặp một người, bảo là họ hàng.
Họ hàng? Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên.
Là anh Lý của chỗ chúng tôi. Nhưng anh ấy nói không quen biết bà ta.
Anh Lý!
Tôi lập tức ghi nhớ cái tên này: Lý Chí Cường.
Rời khỏi đồn công an, tôi bắt đầu âm thầm điều tra về người tên Lý này.
Qua nhiều kênh khác nhau, tôi biết được tên đầy đủ của anh ta là Lý Chí Cường, đã làm việc ở đồn hơn mười năm, bình thường được đánh giá là có tác phong đứng đắn.
Nhưng bà Lý dám mạnh miệng nói ra như vậy, chứng tỏ bà ta rất hiểu rõ nội tình của anh ta.
Tôi quyết định theo dõi trong âm thầm.