7
Tôi chìm hẳn vào bóng tối.
Rồi lại mở mắt tỉnh dậy.
Khi tôi lật người ngồi dậy trên giường, toàn thân yếu ớt đến mức chưa từng có.
Đây là cảm giác mà những lần chết trước chưa bao giờ xuất hiện.
Tôi khó nhọc bò xuống giường.
Trong lòng dâng lên một dự cảm.
Rất có thể… đây là cơ hội trùng sinh cuối cùng của tôi.
Nếu chết thêm một lần nữa.
Ý thức của tôi có lẽ sẽ vĩnh viễn biến mất.
Sau khi đứng dậy, tôi không rời khỏi phòng ngủ.
Mà lập tức khóa trái cửa phòng.
Tiếp đó lấy điện thoại ra, tắt wifi, chỉ giữ lại mạng 5G.
Rồi tôi tìm chú bảo vệ trong danh bạ WeChat, gửi thẳng một tin nhắn:
【Tôi biết chú là người trùng sinh. Tôi cũng vậy.】
【Tôi đang ở tòa 3, phòng 701. Tôi không an toàn. Tôi cần chú giúp.】
Rất nhanh, trên khung chat hiện lên dòng “đang nhập…”.
Chú bảo vệ chắc hẳn đang cực kỳ chấn động, gõ rất lâu vẫn chưa gửi tin.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Lo lắng chờ thêm vài giây nữa, cuối cùng đối phương cũng trả lời.
Nhưng nội dung lại khiến tôi ngơ ngác.
Chú bảo vệ: 【Cháu đã biết hung thủ giết cháu là ai chưa?】
Tôi: 【Ý chú là sao? Chú biết gì à?】
Chú bảo vệ: 【Tôi hiểu rồi. Khóa chặt cửa, ở yên tại chỗ, chờ tôi.】
Cách nói nửa kín nửa hở của chú khiến tôi vừa hoang mang vừa bất an.
Rốt cuộc chú đã hiểu ra điều gì?
Từ vòng luân hồi tử vong đầu tiên cho đến bây giờ.
Dù là hung thủ, chú bảo vệ, hay thậm chí là cư dân mạng—
Dường như ai cũng biết nhiều hơn tôi, có thông tin đầy đủ hơn tôi.
Chỉ có mình tôi, mãi bị che mắt.
Như kẻ lạc bước trong sương mù dày đặc, không bao giờ nhìn rõ phương hướng.
Nghĩ kỹ lại.
Thật ra có một điểm tôi luôn vô cùng để tâm.
Dù nhiều lần hung thủ giết tôi ngay trước mắt.
Nhưng sau khi trùng sinh, mỗi lần cố nhớ lại diện mạo cụ thể của hắn—
Đầu tôi đều đau như muốn nứt ra.
Giống như có một sức mạnh nào đó, cố tình ngăn tôi nhớ lại khuôn mặt ấy.
Vì sao lại như vậy?
Khi tôi còn đang chìm trong suy nghĩ đầy lo âu.
Từ phía cửa chính vang lên tiếng đập dữ dội.
Giống như có nhiều người đang cầm gậy, liên tục đập vào cửa nhà tôi.
Ngay sau đó là tiếng cưa máy vang lên.
“Ầm—!”
Cánh cửa chính dường như bị phá tung.
Tiếng bước chân dồn dập tràn vào trong nhà.
Đúng lúc tôi định nhắn tin hỏi chú bảo vệ chuyện gì đang xảy ra—
Sau cánh cửa phòng ngủ, giọng nói quen thuộc của chú vang lên:
“Cô gái, cháu có ở trong nhà không?”
Tôi nhìn qua khe cửa.
Quả thật là chú bảo vệ, phía sau còn có vài bảo vệ trẻ đi theo.
Tôi vội vàng mở cửa phòng ngủ.
Sau một hồi giải thích.
Tôi mới biết chú bảo vệ lấy cớ nhà tôi bị đột nhập cướp của, nên gọi thêm mấy bảo vệ trẻ tới hỗ trợ.
Chú che chắn cho tôi đi ra khỏi phòng ngủ.
Rồi chỉ huy nhóm bảo vệ trẻ lục soát từng góc trong nhà để tìm kẻ trộm.
Tôi nhìn bọn họ tất bật.
Không hiểu vì sao, trong lòng lại dâng lên một cảm giác lệch nhịp khó tả.