1
Hôm liên hoan ở phòng thí nghiệm, Triệu Hợp đề nghị chơi trò "Thật lòng hay mạo hiểm".
Vòng đầu tiên liền rơi trúng tôi.
“Chị Tần, hôn anh Hạ ba mươi giây.”
Cả đám bắt đầu reo hò.
Trong chớp mắt, gương mặt nhỏ nhắn của Lý Khả Khả đỏ bừng, đôi mắt long lanh như sắp khóc.
Tôi bình thản đứng dậy, nhìn về phía Hạ Khải Minh.
Anh ta giả vờ như không nghe thấy, gắp cho Lý Khả Khả một đũa thức ăn, còn nắm chặt tay cô ta để an ủi.
Đợi cô ta ăn xong, anh ta mới ngẩng lên nhìn chúng tôi:
“Vừa rồi các người nói gì vậy?”
Căn phòng lập tức trở nên lặng ngắt như tờ, ánh mắt mọi người đều dồn về phía tôi, xen lẫn xấu hổ và châm biếm.
Tôi nhếch môi đầy mỉa mai:
“Tiểu Triệu, hình phạt là gì?”
Triệu Hợp vội vàng lật giấy:
“Hình phạt là chạy ra ngoài, hôn người thứ ba đi ngang qua cửa một phút! Hoặc uống hết một chai b i a!”
“Người đầu tiên! Người đầu tiên!”
Có người lập tức hùa theo.
Sắc mặt Hạ Khải Minh đen lại, cho đến khi tôi cầm lấy một chai bi//a, bật nắp.
Anh ta thở phào, còn ung dung rót nước trái cây cho Lý Khả Khả.
Gương mặt nhỏ nhắn của cô ta lập tức rạng rỡ, chẳng còn bóng dáng tủi thân ban nãy.
Còn tôi, men r ư ợ u vừa chạm vào, dạ dày liền quặn thắt.
Triệu Hợp lúc này mới nhớ ra:
“Chị Tần, dạ dày chị không tốt, uống tượng trưng thôi cũng được mà.”
Anh ta vừa nói xong, chai bi//a đã cạn sạch trong tay tôi.
“Không sao.”
Cơn đau co rút dữ dội lan khắp bụng, nhưng tôi vẫn cố chịu.
Hạ Khải Minh chỉ liếc nhìn một cái, thấy tôi có vẻ không sao, lại tiếp tục ân cần dỗ dành “cô bé” của anh ta.
2
Thực ra, Lý Khả Khả chỉ nhỏ hơn Hạ Khải Minh ba tuổi, nhỏ hơn tôi một tuổi.
Nhưng trong mắt anh ta, cô ta là “cô bé ngây thơ thuần khiết”, cần được che chở từng li từng tí.
Ăn xong, mãi đến khi đích thân đưa cô ta lên xe, Hạ Khải Minh mới nhìn thẳng vào tôi:
“Có phải em bảo Tiểu Triệu bày ra trò này không?”
“Em biết rõ Khả Khả thích anh, vậy mà còn để cô ấy tận mắt chứng kiến cảnh chúng ta hôn nhau. Em có biết cô ấy sẽ đau lòng thế nào không?”
“Tần Trân, em đừng quá ích kỷ!”
“Anh sắp cưới em rồi, sao em còn so đo nhiều như vậy?”
“Thôi, chuyện hôm nay cứ bỏ qua đi, sau này đừng nhắc lại nữa.”
Lúc này, cơn đau trong dạ dày tôi càng dữ dội, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Anh ta rốt cuộc mới ngừng lải nhải:
“Lại đau dạ dày à? Em đúng là tự chuốc khổ vào người. Đợi ở đây, anh đi mua thu/ố//c.”
Đối diện đường có hiệu thu/ố//c.
Nhưng anh ta còn chưa kịp đi thì điện thoại reo — là Lý Khả Khả.
“Anh Khải Minh, tài xế này kỳ lắm, không đi theo tuyến đặt sẵn. Em sợ quá nên đã xuống xe rồi. Ở đây tối om, em… em rất hoảng…”
Tôi chỉ thấy Hạ Khải Minh lập tức quay ngoắt lại, leo lên xe mình:
“Tần Trân, em bắt taxi về đi, Khả Khả gặp nguy hiểm, anh phải qua ngay!”
Chiếc xe vọt đi, khói xả phụt thẳng vào mặt tôi.
Cơn quặn thắt trong bụng cuối cùng cũng bùng nổ, tôi gục xuống bồn hoa nôn đến trời đất quay cuồng.
Về đến nhà đã là một tiếng sau, tôi uống thu/ố//c, dọn dẹp bản thân, thiếp đi lúc nào không hay.
Tỉnh lại lúc hai giờ sáng, mở điện thoại xem giờ, liền thấy WeChat Moments cập nhật.
【Thiên sứ trong sáng nhất, anh nguyện làm hiệp sĩ bảo vệ em.】
Hình ảnh là gương mặt nghiêng khi ngủ say của Lý Khả Khả.
Dưới đó, rất nhiều người đã bình luận, trong đó có cả Triệu Hợp.
【Chúc mừng anh Hạ ôm được mỹ nhân!】
Dù là câu nói đùa, nhưng trong hoàn cảnh này, lời đó chẳng khác nào nhá//t da//o.
Hầu như tất cả những người dự bữa tiệc tối nay đều nhấn like.
Bài đăng vốn dĩ tôi không thể thấy, vì Hạ Khải Minh chặn riêng tôi.
Nhưng Lý Khả Khả cố tình chia sẻ lại, chỉ mở cho mình tôi xem.
Đột nhiên, tôi thấy mệt mỏi vô cùng.
Tình cảm thế này, còn đáng để níu giữ sao?
Tôi ngồi bệt xuống sofa, không còn chút sức lực.
Đúng lúc ấy, điện thoại reo — là mẹ Hạ.
“Tần Trân, chuẩn bị đám cưới đến đâu rồi? Có gì cần giúp thì nói với chúng tôi nhé.”
Nghe chưa? Đúng là một nhà sinh ra cùng nếp nghĩ.
Đám cưới từ đầu đến cuối chỉ là việc của tôi, họ thì chỉ cần “giúp một tay”.
Mà cái gọi là giúp, tôi thừa hiểu, chỉ là lời suông.
Quả nhiên, mẹ Hạ không vòng vo thêm:
“Là chuyện căn hộ của con thôi…”
Tim tôi giật thót.
“Con với Khải Minh kết hôn rồi, căn hộ này của con cũng bỏ trống. Khải Trình ra trường một năm mà chưa tìm được việc tốt. Nó không giỏi giang như anh trai, nên Khải Minh bảo căn hộ này để nó ở, được chứ?”