Bà do dự hồi lâu, kéo tôi sang một góc vắng người rồi mới nhỏ giọng mở lời.
Thì ra, bà biểu cô của tôi – bà Lưu – tuổi già sức yếu, lại cô độc, không con cái.
Từ khi Dương Vĩ cùng gia đình hắn chuyển đến khu này, bọn họ ngày ngày quấn lấy bà cụ.
“Tôi tưởng quan tâm người già thì có gì xấu đâu? Sao bà biểu cô tôi lại mất mạng?”
Thấy tôi chưa hiểu, bà cụ chỉ biết thở dài thườn thượt:
“Hắn miệng thì nói hay lắm, thực chất cả nhà hắn đều dựa dẫm ở nhà bà Lưu, chẳng chịu đi.
Bà Lưu sức khỏe vốn đã không tốt, vậy mà còn phải ngày ngày hầu hạ cả nhà hắn. Thời gian dài, bà cụ chịu không nổi nữa, mới mở miệng bảo hắn sau này đừng tới nữa.
Kết quả, Dương Vĩ coi như không nghe thấy. Hắn nói bao năm nay ‘hầu hạ’ bà Lưu cũng có công có khổ, rồi còn nói bà số khổ, chẳng có duyên có con cái.
Hắn ‘thương hại’ bà, tự xưng làm con nuôi, rồi đòi bà sang tên căn nhà cho hắn.”
Tôi bị sự trơ tráo của Dương Vĩ làm sốc đến tê tái trong người.
“Thế còn chờ gì? Báo cảnh sát đi chứ!”
Bà cụ lắc đầu.
“Không ăn thua đâu, cảnh sát không phải chưa tới. Hắn gặp họ thì cúi đầu nhận lỗi, quay lưng thì đâu lại vào đấy, còn đe dọa cả khu chung cư không được phép nói chuyện với bà Lưu!
Chưa hết, nhà hắn còn thay nhau túc trực trước cửa, hút thuốc, uống rượu, hát hò, nhảy nhót, tè bậy ỉa bậy, vỏ dưa vỏ chuối vứt khắp nơi đến mức hành lang gần như bị nhấn chìm.”
“Còn quá đáng hơn, hắn còn giả ma nửa đêm gõ cửa hù dọa. Biểu cô con gái gì chứ, bà cụ tuổi già sức yếu, sao mà chịu nổi…”
Tôi gật gù, coi như đã hiểu.
Hóa ra… đây chính là kiểu “ăn tuyệt hộ” – nhìn thấy bà biểu cô tôi cô độc, chẳng có chỗ dựa, hắn liền muốn nuốt sạch, vét cạn.
Tôi còn đang định hỏi thêm cho rõ, bà cụ đột nhiên chỉ về phía sau lưng tôi, liên tục xua tay.
—
Một giọng nói nghe ba phần gây buồn nôn, bảy phần dâm dê và mười phần hạ lưu vang lên:
“Ơ hơ, đây chẳng phải thủ phạm hại mẹ tao hạ đường huyết sao? Không phải mày báo cảnh sát rồi hả? Sao còn đứng đây?”
Tôi quay đầu — một khuôn mặt chi chít mụn, chỗ lõm chỗ sẹo, chỉ cách tôi đúng một bước.
Hắn mặc bộ đồ nhà màu xanh lục, đôi mắt tam bạch lộ ra tia hung tợn.
Trông chẳng khác gì một con rắn lục sẵn sàng lao đến cắn người.
“Ơ hơ, từ bệnh viện về rồi à? Hiểu ra chưa — là tụt IQ hay tụt đường huyết đấy?”
Dương Vĩ rắc rắc xoay cổ tay, liếc xéo tôi:
“Con gái à, họa từ miệng mà ra. Đến lúc chịu thiệt đừng có khóc rồi bắt anh đây dỗ nhé.”
Tôi nhún vai, hờ hững:
“Lớn từng này, tôi chỉ biết làm người khác khóc thôi!”
Dương Vĩ cười, cả đống thịt trên người rung bần bật:
“Gớm, ghê gớm quá nhỉ? Anh sợ chết mất thôi! Thế thì… cứ cưỡi lừa xem hát, để xem mày thế nào nhé!”
Hắn làm một động tác bẩn thỉu, huýt sáo kiểu côn đồ rồi quay lưng bỏ đi.
Nhìn cái bóng lưng to bè của hắn, tôi khẽ nhếch môi lạnh lùng.
Được. Đã thế thì — hắn thích “chăm sóc người già” đến thế, đã đến lúc để mấy “cây cổ thụ” trong nhà tôi xuất sơn rồi.
4.
Nhà tôi – mấy “lão đại” trong họ – nổi tiếng khó chiều.
Đã hẹn ngày “xuất sơn” thì tôi không dám lơ là, dọn dẹp trong ngoài sạch bóng.
Đúng lúc đó, một tiếng “ẦM!” vang lên.
Tôi lao ra xem – và trước mắt là một cảnh tượng như phim kinh dị:Một tổ ong bắp cày khổng lồ rơi thẳng xuống ban công nhà tôi.
Bầy ong bị chọc giận, ùn ùn kéo ra, xoáy thành đám mây đen đặc, gào thét tìm kẻ xâm phạm.
Tôi hốt hoảng buột miệng: “Tổ cha nó!” rồi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng chúng đuổi sát gót, tiếng vo ve ầm ầm như tiếng tử thần hú gọi.
Chân tay tôi chạy đến mức như tóe lửa, vậy mà chẳng ăn thua gì.
Chạy bộ sao đấu nổi với thứ biết bay?Dù tôi né trái né phải, cuối cùng vẫn trúng đòn.
Vết chích sưng đỏ ngay lập tức, đau nhói rồi ngứa ran, như trăm móng vuốt đang cào nát da.
Tôi nổi điên, vừa quơ tay vừa chửi um:
“Đứa nào chết không ai thèm chôn làm cái trò ác đức này vậy hả, dám giở trò với bà mày!”
Nhưng tôi càng chửi, ong càng nhiều, như gọi thêm viện binh đến.
Khốn kiếp! Bị ong bắp cày đốt nhiều có thể mất mạng đấy!
Tôi vội kéo cửa bỏ chạy.
Phía sau ong dí, trong nhà là bẫy mai phục, cả hành lang trống trơn không chỗ trốn.
Cấp bách, tôi chỉ còn cách cắm đầu leo cầu thang.