7
Tôi nhìn Lục Hàn Xuyên, trong đầu là khuôn mặt anh ta chồng chéo lên với Hạ Thanh Minh.
Cuối cùng, tôi thấy ghê tởm đến mức buồn nôn, không thèm nhìn nữa.
Dù biết mình không mạnh bằng anh ta, tôi vẫn cứng đầu đẩy anh ra.
“Vậy ra… em làm ầm lên chỉ vì ghen?
Em hiểu lầm là anh với cô ta có gì đúng không?”
“Hạ Huỳnh, anh chỉ nói một lần!”
“Anh thừa nhận - Khánh Huân rất đẹp, rất tốt.
Nhưng người anh thích - từ đầu đến cuối, vẫn luôn là em!”
“Anh đưa em tới tiệc sinh nhật của cô ta, tất cả cũng chỉ vì em!
Anh không muốn em cứ mãi dây dưa với cô ấy, anh muốn em buông bỏ quá khứ, sống thật tốt, rực rỡ, như một cô gái bình thường, vui vẻ sống tiếp.”
Tư duy của Lục Hàn Xuyên mãi mãi khác người.
Tôi đã nói rõ rành rành ra như vậy rồi, mà anh ta vẫn còn có thể hiểu sai được.
Tôi thấy cái “giải thích” của anh ta thật nực cười.
“Nếu mẹ anh bị mẹ kế hại chết, anh còn có thể sống hòa thuận với bà ta được à?”
“Nếu mẹ kế vừa giả vờ lấy lòng anh, vừa hành hạ và âm thầm hãm hại anh, anh vẫn muốn giữ cái gọi là ‘thể diện người một nhà’ với bà ta chắc?”
“Lục Hàn Xuyên, anh chưa từng chịu đựng những gì tôi phải chịu.
Thế nên, đừng khuyên tôi phải bao dung!”
Tôi chẳng buồn dây dưa với Lục Hàn Xuyên thêm chút nào.
Thấy anh ta không đến để nói chuyện ly hôn, tôi cũng chẳng hiểu sao lúc ấy mình lại có sức đến vậy, rút tay ra khỏi tay anh ta - rồi mở cửa chỉ thẳng: “Mời ra ngoài!”
“Hạ Huỳnh, em đúng là hết thuốc chữa!”
Lục Hàn Xuyên trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt anh ta lạnh lùng, xa lạ như thể tôi vừa phạm phải tội lỗi tày đình gì đó.
“Đúng, tôi hết thuốc chữa.
Phiền anh làm nhanh thủ tục giúp, để sau này tôi có chết vì bệnh cũng không liên quan gì đến anh!”
Tôi thấy Lục Hàn Xuyên đúng là buồn cười.
Khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai.
Cuối cùng không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Cười đến mức… khóe mắt cay cay.
Trước khi nước mắt kịp rơi, tôi đã lau đi.
Nước mắt của tôi - đã cạn sạch vào ngày mẹ tôi qua đời rồi.
Lục Hàn Xuyên, không xứng để tôi khóc vì anh.
“Chuyện bên tòa, em rút đơn đi.
Đơn ly hôn, anh sẽ ký trong hôm nay, mai cùng em đến ủy ban.”
Cuối cùng, Lục Hàn Xuyên cũng rời đi.
Tối đó, anh ta ở lại khách sạn gần quê bà ngoại tôi.
Sáng hôm sau, chúng tôi cùng nhau quay về.
Nhân viên ở Cục Dân chính thấy vẻ mặt Lục Hàn Xuyên không cam lòng, liên tục xác nhận lại:
“Anh thật sự muốn ly hôn với cô ấy chứ?”
“Làm giúp chúng tôi đi.” Cuối cùng, chính miệng anh ta trả lời.
Tôi nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm.
Thật sự sợ anh ta bất ngờ đổi ý vào phút chót.
Dù gì lần này ly hôn, tôi chia được của anh ta không ít tài sản.
Lúc này, anh ta vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, trong lòng vẫn còn vương chút tình cũ, nên tôi đưa điều kiện nào - anh cũng gật đầu.
Đợi đến khi thứ gọi là “tình cảm cuối cùng” đó tiêu tán, có khi anh ta chẳng nể tôi chút nào nữa.
“Hạ Huỳnh, sao em lại thật sự đi đến bước này với Hàn Xuyên?
Là chị đến trễ rồi sao?”
“Chị từng nói sẽ giải thích rõ với em, sao em lại không chịu nghe?”
“Chị với ba em đang làm thủ tục ly hôn thật, nhưng giữa chị và Hàn Xuyên - hoàn toàn trong sáng!
Mấy món quà anh ấy tặng chị, đều là lấy danh nghĩa của em.
Trong lòng anh ấy chỉ có mình em thôi.
Còn chị… dù em có nghĩ gì về chị, trong lòng chị - em mãi là người bạn quan trọng nhất,
là người thân đã từng cùng chị sống chung một mái nhà…”
Khánh Huân vừa thấy chúng tôi bước ra từ Cục Dân chính, liền vội vàng bước xuống từ chiếc xe sang chảnh.
Vẫn là điệu bộ ấy - giả bộ đau khổ, thương tâm.
Thời điểm cô ta xuất hiện thật khéo.
Không sớm không muộn.
Kịp để tận mắt thấy chúng tôi hoàn tất thủ tục ly hôn.
Kịp để “cứu nguy” cho hình ảnh của mình trước mặt Lục Hàn Xuyên.
Còn tưởng có thể ngắm được bộ dạng tôi u sầu mất mát.
Một mũi tên trúng ba đích!
“Chưa ly hôn với ba tôi, mà đã tự xem mình không còn là người nhà họ Hạ rồi hả?”
“Trình độ pha trà của cô càng ngày càng cao.
Cố gắng thêm vài năm nữa chắc thành trà nghệ đại tông sư mất thôi!”
“Người cô muốn gặp đã gặp rồi, tôi không làm phiền ‘hai vị’ nữa đâu.”
Tôi đã lấy được tiền của Lục Hàn Xuyên rồi.
Còn về phần anh ta?
Tôi… không còn hứng thú nữa.
Tôi đi về phía xe mình, Lục Hàn Xuyên lại đột ngột kéo tôi lại.
“Em biết hết rồi sao?
Vì sao không nói sớm với anh?
Anh có thể giải thích mà!”
Anh ta tưởng tôi chưa biết gì về những món quà xa xỉ hay tinh tế anh tặng cho Khánh Huân .
Nhìn vẻ mặt hối lỗi của anh ta, tôi chỉ thấy… nực cười.