3
Dĩ nhiên anh ấy không đồng ý.
Bởi vì trong mắt anh, chỉ là nói thêm vài câu với nhân viên nữ mà thôi.
Còn những hành vi của tôi, trong mắt anh, chẳng qua là cơn giận dữ vô dụng của một bà nội trợ toàn thời gian.
Anh đập cửa bỏ đi.
Nhưng vẫn không quên gửi tin nhắn:
【Vợ ơi, anh qua công ty ngủ, nhưng anh sẽ không ly hôn. Em bình tĩnh lại đi, tối mai anh sẽ về ăn cơm với em.】
Tôi thậm chí chẳng buồn mở tin nhắn đó.
Liên hệ luật sư ngay lập tức, thống nhất thỏa thuận ly hôn.
Một đêm không ngủ.
Tôi ngồi lặng trong phòng làm việc, xem đi xem lại thỏa thuận ly hôn.
Tài sản trong hôn nhân chia đôi.
Công ty tôi không lấy, quy đổi thành tiền mặt.
Trông thì có vẻ công bằng.
Nếu không phải vì lúc đứng dậy vào sáng sớm tôi bị choáng, rồi nhìn thấy những bình luận trên không, tôi đã không tỉnh ngộ sau cơn tức giận.
Cùng với những dòng tin nhắn của Ôn Thời Niên vừa gửi.
Tối qua anh còn nói tối nay sẽ về ăn cơm với tôi, sáng nay đã bảo không về nữa.
Anh dường như chắc chắn rằng lời tôi nói về ly hôn chỉ là nói trong cơn giận.
Anh nghĩ rằng tôi sẽ không đi, nên cứ từng bước thử thách giới hạn của tôi.
Nhưng anh đã đoán đúng. Tôi sẽ không đi.
Vì người cần phải đi, là anh!
Tôi xé tan bản thỏa thuận ly hôn, ném vào thùng rác.
Những bình luận trước mắt càng trở nên điên cuồng:
【Sao chị gái lại xé thỏa thuận ly hôn? Chị ấy không muốn ly hôn nữa sao?】
【Không đúng! Rõ ràng tôi vào đây từ bảng đề xuất truyện nữ chính mạnh mẽ, chẳng lẽ truyện chỉ toàn hành hạ nữ chính à?】
【Tăng động lực lên, tăng động lực lên! Nữ chính của chúng ta không thể mắc kẹt trong chuyện yêu đương tình cảm.】
【Tiểu tam đã khiêu khích đến mức này rồi, nữ chính còn không đi? Quá hèn nhát rồi.】
【Các bạn cứ bình tĩnh, cứ chờ xem chị gái dứt khoát rời đi tay trắng, sau đó một mình nuôi con, học tiến sĩ và trở thành đại gia tài chính.】
Tôi thực sự không hiểu.
Họ gọi việc một người phụ nữ không làm gì sai nhưng phải rời đi tay trắng là “dứt khoát.”
Họ gọi việc một mình nuôi con là “độc lập.”
Họ gọi việc từ chối mọi nguồn lực, tự mình xoay sở là “nữ chính mạnh mẽ.”
Thế giới này thật sự hơi điên rồi.
Từ nhỏ, mọi người luôn nói với tôi: “Con là con gái, đừng tranh giành quá, những gì thuộc về con, cuối cùng cũng sẽ là của con.”
Còn với con trai thì sao?
Họ sẽ nói: “Những gì con muốn, phải tự giành lấy. Con người nhất định sẽ thắng được số phận, tất cả là do con làm nên!”
Thật nực cười.
Đã vậy thì tôi phải tranh, phải giành. Tôi phải có được mọi thứ!
Tôi mở tin nhắn nhắn Ôn Thời Niên:
【Được, anh nhớ giữ sức khỏe. Em chờ anh về.
【Yêu anh.jpg.】
Những bình luận trên mạng càng mắng dữ dội:
【Thật không thể tin được, đây là một bà vợ ngu muội vì tình sao? Chẳng có chút tỉnh táo nào, bỏ đọc!】
【Còn chờ anh ta về? Nữ chính chẳng lẽ không có đàn ông thì không sống nổi sao? Mắc gì phải tiếc cái thứ đàn ông tệ bạc đó chứ?】
【Tôi thấy nữ chính đúng là để cảm xúc kiểm soát lý trí.】
…
Tôi phớt lờ những lời công kích.
Họ mắng càng dữ, càng chứng tỏ tôi đã ngụy trang thành công!
Sau khi xác nhận với người thân cận rằng Ôn Thời Niên đang ở công ty và Chu Tĩnh không có mặt, tôi mở khung chat với Chu Tĩnh:
【Nói chuyện được không?】
Cô ấy trả lời:
【Chị ơi, em nghĩ em và chị không cùng đẳng cấp, chắc không thể nói chuyện được đâu.】
Tôi nhắn:
【Tôi không có ý định gây hại gì cho cô, chỉ muốn hỏi vài câu như hai người phụ nữ bình thường.
【Nếu bây giờ cô có 100 nghìn tệ, cô còn muốn theo đuổi người đàn ông hơn mình gần mười tuổi đó không?】
Chu Tĩnh:
【Chị định dùng tiền để sỉ nhục em sao?】
Tôi biết, trong mắt cô ấy, giá trị của Ôn Thời Niên không chỉ dừng lại ở 100 nghìn.
Những cô gái trẻ yêu đàn ông lớn tuổi, thường chỉ vì tiền và quyền lực.
Tôi tiếp tục:
【200 nghìn thì sao?
【500 nghìn?
【1 triệu?】
Chu Tĩnh:
【Chị cần tôi làm gì?】
Thấy tôi lâu không trả lời, cô ấy lại nhắn:
【Nếu tôi có 1 triệu, tôi nghĩ mình sẽ tiếp tục học thạc sĩ, học tiến sĩ, trở thành con người mà tôi luôn muốn trở thành.】