06
Không có tôi giúp đỡ, thai kỳ đứa thứ hai của chị dâu rối tung rối mù.
Chị than không ai đi khám thai cùng, ốm nghén nặng không ăn nổi, con quấy khóc làm chị không ngủ được.
Hai người suốt ngày cãi nhau.
Mẹ tôi vì muốn giữ gìn hạnh phúc gia đình anh trai, đã nghỉ việc ở nhà chăm nom họ.
Nhưng cửa hàng của Viên Hạo vẫn chưa có lời, cả nhà giờ chỉ sống nhờ vào đồng lương của bố tôi.
07
Mới đi làm không lâu, mẹ tôi đã bắt đầu dò hỏi lương tôi bao nhiêu.
Tiền thuê nhà, tiền ăn hết bao nhiêu một tháng.
Tôi bắt đầu bật chế độ đánh trống lảng:
“Ừm, cũng tạm tạm.”
“À, hơi mắc.”
“Ôi, khó nói lắm mẹ ơi.”
Bà hỏi mãi không ra, lấp lửng một hồi cuối cùng cũng lộ ý đồ:
Bà muốn giữ hộ tiền lương của tôi.
“Mẹ đâu phải muốn tiền của con đâu, chỉ là tụi trẻ các con không biết tiết kiệm. Mẹ giữ giúp, sau này làm của hồi môn cho con.
Anh con hồi chưa cưới cũng giao lương cho gia đình giữ mà.”
Bà vừa nói vừa ra vẻ yêu thương thật lòng.
Tôi chẳng từ chối, thậm chí còn hào hứng:
“Được mà mẹ. Mẹ giữ thẻ lương giúp con, tiện thể giữ luôn khoản nợ trên Huabei nhé. Con còn nợ 9.000, sắp đến hạn rồi. Mẹ trả giùm con trước, rồi trừ dần vào mấy tháng lương sau nha~”
Bà khựng lại: “Sao lại nợ nhiều vậy?”
“Còn sao nữa mẹ, con nhà người ta vừa ra trường đã có bố mẹ nâng đỡ, con thì cái gì cũng phải tự lo. Tiền thuê nhà, điện nước… cái gì mà chẳng tốn.”
“Thôi thôi,” bà cắt ngang, “mẹ đã nói bao lần là phải tiết kiệm, chẳng bao giờ nghe. Không giỏi kiếm tiền mà tiêu thì giỏi, con tự lo đi!”
Rồi điện thoại chỉ còn tiếng tút tút lạnh tanh.
Ôi, đúng là tổn thương tình cảm ghê.
Tôi buồn buồn bấm tắt màn hình.
08
Kiếp này, không còn bị rút máu vô tận, cuộc sống dễ thở hơn rất nhiều.
Công việc tại công ty nước ngoài, giờ hành chính từ 9h đến 5h, cuối tuần nghỉ trọn.
Lương thưởng, phúc lợi đều rất khá.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần công ty, mặc váy đẹp, uốn tóc xinh, cùng bạn bè ăn lẩu, nướng xiên, sống cuộc đời nhẹ nhàng mà rực rỡ.
Sau bữa tối, tôi tản bộ dọc bờ sông Hoàng Phố, ngắm trăng dần nhô lên từ mặt nước, tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu lấp lánh giữa muôn vàn ánh sao. Tôi dang tay, đón lấy làn gió mát, lần đầu tiên cảm nhận được vẻ đẹp của nhân gian — rằng cuộc đời này, thật sự đáng sống.
Tôi bỗng nhớ lại kiếp trước, sau khi đi làm, đồng nào cũng phải chắt chiu từng xu.
Đồng nghiệp gọi trà sữa, tôi chưa bao giờ dám ngẩng đầu.
Có người rủ đi ăn tối, trong lòng rất muốn nhưng vì không có tiền nên chỉ biết từ chối.
Thấy bạn bè cùng tuổi ăn mặc thời thượng, tôi thì lục trên Pinduoduo tìm đồ nhái giá rẻ.
Thỉnh thoảng xa xỉ một lần, mua món tráng miệng đang hot, cũng sẽ dằn vặt bản thân suốt nhiều ngày.
Rõ ràng là tiền tự mình kiếm được, vậy mà tiêu cho bản thân lại mang cảm giác tội lỗi không nguôi.
Giờ nghĩ lại, trong chuỗi ngày bị ràng buộc bởi đạo lý và bổn phận, tiềm thức luôn nhắc tôi rằng: mình không xứng đáng.
Thật nực cười.
09
Lần gặp lại gia đình là vào dịp Tết, trong buổi tiệc họ hàng.
Vài năm không gặp, bố tôi đã hói, mẹ thì tóc bạc gần nửa đầu.
Cả hai đều trông già đi rất nhiều.
Xem ra cũng chẳng được an nhàn là mấy.
Viên Hạo bận tiếp đãi khách khứa.
Chị dâu Vương Lệ Yến ngồi trên ghế sofa lướt điện thoại, cái bụng bầu sáu tháng tròn căng, ra dáng bà hoàng.
Cả buổi sáng cứ quát mẹ tôi liên tục, lúc thì sai đi đổ rác, lúc thì bắt lấy khăn, lúc lại mắng vì sữa pha không đúng nhiệt độ.
Mẹ tôi vừa bế cháu, vừa phục vụ con dâu, tất bật không ngơi tay.
10
Trong bữa tiệc, các bác các cô thi nhau khen anh tôi có phúc, nuôi được đứa em gái học đại học danh giá.
Không quên khuyên nhủ tôi:
“Thanh Thanh à, cháu học được đến nơi đến chốn là nhờ công anh cháu đấy, giờ ra trường rồi, phải biết đền đáp anh chị!”
“Phải đó, làm người không được quên cội nguồn, vong ơn bội nghĩa là không có phúc đâu.”
“Cháu cũng là cô của tụi nhỏ rồi, sau này phải thương cháu như con ruột, mới xứng với tấm lòng anh cháu dành cho cháu.”
Bảy cô tám bà thay nhau lên tiếng giục giã.
Y như kiếp trước, tất cả đều tin là anh tôi đã nuôi tôi ăn học.
Viên Hạo mặt không biến sắc, cứ cười hề hề cho qua.
Tôi thì đã nhìn rõ mọi chuyện.
Dù kiếp này tôi không nợ anh đồng nào, nhưng cũng chẳng ngăn được cái thói bôi son trát phấn vào mặt mình của người khác.
Tôi không có mặt mấy năm nay, không biết anh chị đã khoe khoang thế nào trước mặt thiên hạ.