18
Nhưng ít nhất chuyện này cũng cho tôi đôi chút yên tĩnh, tôi lười chẳng buồn tranh cãi.
Về nhà, tôi thuê lại cô giúp việc cũ.
Nhà cửa trong ngoài sạch sẽ, tủ lạnh cũng chẳng mất đi thứ gì nữa.
Tính toán sơ sơ, tôi nhận ra thuê giúp việc còn tiết kiệm hơn.
Hai tháng sau, chồng tôi đi công tác trở về. Có người chia sẻ việc nhà, tôi nhẹ nhõm hẳn.
Rồi một hôm, mẹ bất ngờ xuất hiện, mang theo túi đồ quê:
“Đây là trứng gà ta, mua của người quen, hai đồng một quả.
Mang đến cho Nhạc Nhạc ăn, con bé đang tuổi lớn, cần bồi bổ.”
Tôi khựng lại, suýt không tin nổi.
“Có phải mẹ mang nhầm nhà rồi không?”
Bà không đưa cho Hạo Hạo, mà lại mang cho Nhạc Nhạc? Nói thật, tôi có phần không dám nhận.
Mắt bà đỏ hoe:
“Mẹ biết trước kia làm sai, lần này coi như xin lỗi.
Còn đây là rau mẹ tự trồng, sạch sẽ, không hóa chất.
Mẹ nghĩ thông rồi, từ nay sống ở quê, bạn bè đông vui cũng tốt.”
Tôi thở phào, mời bà vào nhà.
Mẹ chẳng ăn uống gì, lại xách túi đồ chuẩn bị đi:
“Cũng phải mang cho em trai con ít. Nhưng yên tâm, có cho Hạo Hạo thì Nhạc Nhạc cũng có.”
Bà dè dặt nhìn sắc mặt tôi. Tôi gật đầu.
Trước khi đi, tôi dúi cho bà chút tiền:
“Mẹ mua đồ ngon mà ăn.”
Nếu bà thật sự chịu sửa, tôi cũng không cần bà thương tôi nhiều, chỉ cần đừng gây sóng gió nữa.
Nhưng tôi không ngờ, một tháng sau, khi chúng tôi về quê ăn Tết Trung thu, bà lại nhắm thẳng vào chồng tôi.
19
“Đây là em gái của em dâu con, tên là Phương Di, mới hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học.”
Vừa về đến nhà, tôi đã thấy có thêm một người lạ.
Mẹ vội vàng giới thiệu.
Tôi chẳng nghĩ nhiều, chào một tiếng rồi lên phòng.
Chồng tôi đang giúp bà dưới bếp, nhưng chẳng bao lâu sau đã trở về với vẻ mặt khó coi.
“Sao thế?”
Anh nhìn tôi, cau mày lắc đầu:
“Không có gì… chắc là không cần anh giúp nữa.”
Tôi cảm thấy bất ổn, bèn xuống bếp.
Quả nhiên, Phương Di cũng đang ở đó.
Thấy tôi, cô gái cười ngọt ngào:
“Chị thật hạnh phúc, lấy được người chồng tốt thế này.
Thời nay, đàn ông biết xuống bếp chẳng còn mấy đâu.”
Tôi khẽ cười:
“Ừ, anh rể của em đúng là rất tốt.”
Lúc này em dâu từ xa bước tới, cười cười:
“Chị lâu rồi mới về, đi với em dạo một vòng nhé.
Ở đây có em gái em phụ, một lát nữa về là ăn được rồi, nó khéo lắm.”
Quan hệ tôi với em dâu vốn chẳng tốt, chuyện trước kia để lại vết gợn, nhưng “giơ tay không đánh người cười”, tôi cũng khó từ chối.
Tôi nhắn cho chồng một tin rồi đi cùng cô ta ra ngoài.
Khi quay về, chỉ thấy Phương Di ngồi khóc nức nở trên sofa, chồng tôi đứng bên cạnh, mặt đen kịt.
Nhạc Nhạc mắt hoe đỏ, thấy tôi liền lao tới ôm chặt lấy chân.
Chưa đợi chồng tôi mở miệng, mẹ tôi đã tiến lên, vội vàng nói:
“Con về đúng lúc lắm, chồng con không đứng đắn, Phương Di chỉ rót cho nó ly nước mà nó lại…”
20
“Nó lại thế nào?”
Tôi gỡ tay em dâu, bế Nhạc Nhạc, đi thẳng tới cạnh chồng.
Mẹ tôi nói không trôi, Phương Di liền nấc nghẹn:
“Anh ấy đẩy tôi xuống giường, tôi…”
Tiếng khóc ấm ức tràn ngập cả phòng khách.
Sắc mặt chồng tôi càng lúc càng khó coi, nắm chặt tay, ánh mắt thẳng tắp nhìn tôi:
“Anh không làm.”
Tôi cho anh ánh mắt trấn an.
Người đàn ông do chính mình chọn, bao năm nay tôi có thể không hiểu sao?
Em dâu lập tức ôm chặt em gái, trừng mắt nhìn tôi:
“Không ngờ một người đọc sách như anh rể lại thú tính như vậy!
Em gái tôi mới ra trường, anh làm sao nỡ?
Tôi không cần biết, chuyện này các người phải cho tôi một lời giải thích.
Hoặc là chị ly hôn, để anh rể cưới em gái tôi. Hoặc là bồi thường, dưới hai mươi vạn thì đừng mơ!
Em tôi tốt nghiệp đại học, chịu lấy anh ta đã là may cho anh ta rồi!”
“Không phải, chẳng phải con nói…”
Mẹ tôi đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt bối rối.
Nhưng bị em dâu lườm một cái, bà lập tức ngậm miệng, chỉ còn biết nhìn tôi cầu cứu.
Một màn kịch rẻ tiền.
Tôi lạnh nhạt nhìn Phương Di:
“Em chắc chắn chồng chị vừa giở trò với em sao?”
Cô ta khẽ run, vô thức nhìn chị gái, rồi vẫn gật đầu.
“Em chắc chắn, em trẻ thế này, đâu cần phải nói dối chuyện đó.”
Tôi hít sâu:
“Nếu chị ly hôn với chồng, em có đồng ý lấy anh ấy không?”
Cô ta liếc chồng tôi, gật đầu khẽ.
Mẹ tôi hoảng hốt:
“Không phải như thế, không thể…”
Em dâu bấu tay mẹ tôi:
“Mẹ, không thể thiên vị chị ấy!
Chồng chị ấy sai, trách ai?
Ly hôn xong chị ấy về quê chăm mẹ, chẳng phải càng tốt sao?”
Mẹ tôi cúi đầu, áy náy, nhưng không dám nói thêm.
Tôi thất vọng tận cùng – hóa ra tất cả là để đưa tôi vào bẫy này.
Nhưng sao tôi lại không chuẩn bị trước được?
21
“Vậy thì báo công an đi.”
Tôi rút điện thoại, giả vờ gọi.
Em dâu lập tức giật lấy:
“Báo công an chẳng phải hỏng thanh danh em gái tôi sao, cô đừng mơ!”
Tôi cười nhạt:
“Nếu chồng tôi thật sự làm vậy, hỏng thanh danh cũng là hỏng của anh ta.
Bây giờ đâu còn là thời phong kiến mà sợ.
Để công an phân xử không tốt sao? Hay là các người sợ điều gì?”
Cô ta gằn giọng:
“Cô không sợ để lại tiền án ảnh hưởng đến tương lai của Nhạc Nhạc à?”
Tôi nghiêng đầu nhìn Phương Di:
“Ngay cả chị ruột em cũng không lo cho tương lai của em, sao tôi phải lo?
Bây giờ sinh viên xin việc vốn khó, nếu bị ghi tội ‘lừa đảo’, còn mơ gì công chức nữa.”
“Cái… cái gì?”
Phương Di ngẩng phắt lên, ánh mắt hoang mang.
Cô ta nhìn chị gái, môi run rẩy:
“Chị… hay là thôi đi?”
“Thôi? Sao mà thôi được! Phải bắt chúng nó trả giá.
Em cứ kiên quyết khẳng định là xong.”
Cô ta ưỡn ngực, tỏ ra quyết tuyệt.
Đúng lúc này, em trai tôi lững thững bước vào, lạnh giọng: