Trong bữa tiệc độc thân hôm ấy, người đàn ông luôn mắc chứng sạch sẽ đến mức thái quá lại bất ngờ cầm ly nước của cô em gái khóa dưới uống cạn không chừa một giọt.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu – anh đã động lòng với cô ta rồi.
Tôi không nói gì, cũng không can thiệp. Để mặc họ tự nhiên trò chuyện, từ chủ đề nghiên cứu đến lý tưởng sống, ăn ý đến lạ, như thể giữa họ vốn chẳng tồn tại khoảng cách.
Tôi không nổi giận. Tối hôm đó chỉ bình thản kéo anh ra, nhắn nhủ một câu:
“Hoặc hủy hôn, hoặc khiến thành tích học tập của cô ta chẳng còn gì để nói.”
Anh biến mất suốt cả đêm.
Sáng sớm quay về, sắc mặt mệt mỏi, giọng trầm thấp như thể chưa từng xảy ra chuyện gì:
“Đám cưới vẫn sẽ diễn ra như dự kiến.”
Vậy mà đến ngày cưới, ngay khoảnh khắc anh nhìn thấy tôi trong bộ váy trắng, ánh mắt lại hoảng hốt như bị đánh thức.
Anh bước lên sân khấu, cầm micro, nói một câu đủ khiến cả hội trường chấn động:
“Người tôi thực sự muốn cưới… không phải em. Tôi hối hận rồi. Đáng lẽ tôi không nên để cô ấy ra đi.”
Anh không chỉ nói.
Anh còn đăng bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn lên vòng bạn bè, đẩy tôi vào vai hề trong câu chuyện tình yêu đầy trơ trẽn của họ.
Cùng lúc đó, hình ảnh anh trong bộ lễ phục, ôm hôn Lục Mộ ở sân bay, ngọt ngào như phim điện ảnh, nhanh chóng leo lên hotsearch.
Mỗi lựa chọn đều có giá của nó.
Chỉ mười phút sau, cổ phiếu Tập đoàn Mạnh thị rớt thẳng mười điểm.
Anh đã chọn phản bội.
Vậy thì đừng trách tôi chọn cách kết thúc mà anh không ngờ tới.
1.
Màn hình điện thoại dừng lại ở bài đăng mới nhất trong vòng bạn bè của Mạnh Vân Thịnh.
Chỉ một dòng ngắn ngủi.
【Lần này, tôi chọn tình yêu.】
Trong ảnh là cảnh anh mặc bộ vest do chính tay tôi chọn, cúi đầu hôn Lục Mộ giữa sân bay đông người.
Bạn bè chung của chúng tôi đổ xô vào bình luận:
【Quá to gan, vậy danh dự của Thẩm Chi Ý đặt ở đâu?】
【Bỏ rơi cô dâu ngay tại lễ đường, chạy tới sân bay ôm tình mới? Cuối cùng Thẩm tiểu thư cũng nhìn nhầm người rồi.】
【Vì một người phụ nữ mà phá hỏng thể diện hai nhà, anh ta điên thật rồi.】
Tôi rời mắt khỏi màn hình, ánh nhìn dừng lại ở cặp nhẫn cưới trên bàn.
Bên trong mỗi chiếc khắc ký tự viết tắt tên tôi và anh — là kiểu nhẫn do chính tay Mạnh Vân Thịnh thiết kế.
Anh từng nói vì bản thân mắc chứng sạch sẽ nặng, đôi lúc khó tiếp xúc thân mật, nên muốn chiếc nhẫn trở thành "người thay anh" gần gũi với tôi. Vòng ngoài được gắn nam châm, chỉ cần đến gần là lập tức hút lấy nhau.
Khi ấy, anh từng nói: "Nếu không thể chạm tay em, ít nhất chiếc nhẫn sẽ giúp anh ở cạnh em mỗi ngày."
Tôi chưa bao giờ ép buộc anh. Chỉ muốn tôn trọng những ranh giới của anh.
Vậy mà, trong đêm tiệc độc thân, tôi đã tận mắt nhìn thấy anh thản nhiên cầm ly nước của Lục Mộ uống cạn — không một chút do dự, chẳng mảy may ái ngại.
Khi ánh mắt tôi dừng lại trên ly nước đó, chính Lục Mộ quay sang mỉm cười giải thích:
“Chị Chi Ý, chị đừng suy nghĩ nhiều nhé. Mọi người họp hành liên tục, khát nước thì dùng chung cũng là chuyện thường. Em tin chị sẽ không để bụng đâu.”
Chưa kịp trả lời, có người bên cạnh đã khoác tay tôi, nhẹ nhàng phụ họa:
“Chuyện nhỏ vậy thôi mà, chị Thẩm rộng lượng thế kia sao lại chấp nhặt? Em gái hơi lo xa rồi.”
Một tiếng "chị", hai tiếng "chị", bề ngoài thì tôn trọng nhưng giọng điệu lại âm thầm đẩy tôi ra khỏi vòng tròn của họ.
Nếu tôi tức giận, chẳng khác nào nghi ngờ người sắp cưới.
Nhưng… sao tôi có thể không để tâm?
Tối hôm đó, tôi đã tìm gặp anh để nói thẳng mọi chuyện.
Anh đỏ mặt xin lỗi, hứa sau này sẽ chú ý hơn, tuyệt đối không để tôi phải khó xử nữa.
Nhưng giờ nghĩ lại…
Tất cả chỉ là một lời dỗ ngọt để che giấu sự thay lòng.
Anh vừa muốn giữ chặt thế lực nhà họ Thẩm, vừa không nỡ buông người trong lòng.
Thật là trò cười trắng trợn nhất tôi từng thấy.
Trợ lý gõ cửa, giọng nhỏ nhẹ:
“Thẩm tổng, Chủ tịch Mạnh gọi đến qua nội tuyến. Chị có muốn nghe máy không ạ?”
Tôi liếc nhìn cái tên đang nhấp nháy trên màn hình.
“Cổ rớt bao nhiêu rồi?”
“Bảy điểm, tính sơ thì gần bốn trăm triệu.”
Tôi cong môi cười nhạt.
Vẫn còn nhẹ tay quá.
So với mặt mũi tôi đã đánh mất, chừng đó chỉ là tiền lẻ.
“Biết rồi.”
Giọng tôi bình thản như không.
Trợ lý hơi ngập ngừng: “Có cần bộ phận công chúng xử lý dư luận trên mạng không chị?”