Trước lúc lâm chung, bố từng dặn tôi:
“Nếu con mủi lòng thương hại một ai đó… tức là con đang gánh lấy cả số phận thay họ rồi đấy.”
Lúc ấy tôi còn chưa hiểu.
Về sau, khi bố dượng và mẹ tôi thiên vị An Nhiễm, người thật sự rơi vào cảnh thảm thương lại là tôi.
Tôi dốc hết sức học hành, cố gắng từng chút một, không ngờ sau lưng cô ta lại có một hệ thống nâng đỡ.
Ngày điểm thi đại học công bố, kết quả của hai chúng tôi như bị tráo đổi.
Cô ta một bước lên mây, ra Bắc vào thẳng Thanh Hoa.
Còn tôi bị ép quay về phương Nam, gạt nước mắt đi làm công xưởng, kiếm từng đồng để chi trả sinh hoạt phí… cho chính cô ta.
Cho đến khi kiệt sức mà ngã xuống, tôi mới biết được sự thật.
Thì ra chỉ cần tôi nảy sinh lòng trắc ẩn, cuộc đời sẽ bị cô ta âm thầm đánh cắp từng phần một.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về mùa hè năm lớp Chín.
Trước mặt là gương mặt An Nhiễm đang cố tỏ ra tội nghiệp, nước mắt rưng rưng:
“Chị ơi… em đến nhà chị chơi được không?”
1
Cô gái trước mặt sắc mặt vàng vọt, gầy gò đến mức khiến tôi suýt không nhận ra.
Trong trí nhớ của tôi, An Nhiễm lúc nào cũng ăn mặc xinh đẹp lộng lẫy.
Cô ta mặc những chiếc váy thời thượng mà tôi không có, ngẩng cao đầu tận hưởng ánh mắt ngưỡng mộ của người khác, còn tôi chỉ lặng lẽ đi phía sau, như một cái bóng mờ chẳng ai để ý.
Nghĩ tới đây, tôi cúi đầu nhìn lại bản thân—hóa ra mình đang mặc đồng phục trung học.
Thì ra, tôi đã quay về thời điểm này.
Khoảnh khắc khởi đầu của mọi sự bất hạnh.
“Chị ơi, được không?”
Có lẽ vì thấy tôi không trả lời, An Nhiễm bắt đầu sốt ruột.
Đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại trên khuôn mặt nhỏ đến đáng thương, nhìn vào cứ thấy rợn người.
Tôi nhớ kiếp trước, cũng chính từ lần cô ta chủ động làm quen, chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân không chuyện gì giấu nhau.
Cô ta khóc kể mẹ mất sớm, nhà không ai chăm sóc, mỗi ngày đều không được ăn no.
Tôi động lòng, thường xuyên chia sẻ đồ ăn cho cô ta, cả hộp cơm bố tôi cẩn thận chuẩn bị cũng nhường cho.
Mùa hè đó, cô ta nài nỉ tôi đưa về nhà chơi vài hôm.
Không ai ngờ được, lần bố An Nhiễm đến đón con, lại vô tình nảy sinh tình cảm với mẹ tôi.
Và thế là, cô ta trở thành em kế của tôi, chính thức chiếm lấy phòng ngủ của tôi, rồi cả cuộc đời tôi.
“Không được.”
Nghĩ đến kết cục thảm hại ở kiếp trước, tôi gần như theo phản xạ có điều kiện mà từ chối.
Gương mặt cô ta khẽ biến sắc, ánh mắt lập tức trở nên như tẩm độc, nhưng chỉ một giây sau đã ép ra vài giọt nước mắt: “Chị Lê, em biết là chị chê em bẩn…”
Câu nói ấy vừa thốt ra, cả lớp lập tức đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Có lẽ bộ dạng đáng thương của cô ta quá biết cách gợi lòng trắc ẩn, vài người lên tiếng bênh vực: “Thẩm Lê, đừng quá đáng vậy chứ.”
“Đúng đó, bình thường còn khách sáo với người ta, giờ sắp tốt nghiệp liền trở mặt?”
Thực ra tôi không mấy quan tâm người khác nghĩ gì, nhưng tôi không muốn để An Nhiễm lợi dụng bọn họ đứng lên cái gọi là “đạo đức cao thượng”.
“Vậy ai trong mấy người muốn đưa cô ta về nhà?” Tôi khoanh tay tựa vào ghế, liếc mắt nhìn mấy kẻ vừa nãy lên tiếng.
Đến lúc này, chẳng ai dám đứng ra nữa.
Dù gì thì thành tích của An Nhiễm kém, lại chẳng có tiếng tăm gì, không đáng để kết giao.
Trước khi tôi làm bạn với cô ta, cô ta luôn bị cô lập một cách vô hình, bên cạnh không có lấy một người bạn thân thiết.
Tôi tưởng chuyện đến đây là xong, nào ngờ An Nhiễm đột nhiên lảo đảo, tay ôm trán.
“Chóng mặt quá…”
Rồi ngã lăn xuống ngay cạnh chân tôi, đè cả lên mắt cá chân tôi.
Mọi người xung quanh vội vàng bu lại quan tâm: “Thẩm Lê, cậu đưa cô ấy về nhà đi, nhìn thế này mà không giúp thì áy náy lắm đó.”
“Gấp cái gì, trước tiên phải đưa lên phòng y tế đã. Chị Lê sao mà cõng nổi người ta?”
Không ai nhận ra, mắt An Nhiễm đang run rẩy căng thẳng.
Xem ra, cô ta đã quyết tâm bám lấy tôi.
Dù gì sau khi tốt nghiệp, khả năng gặp lại gần như bằng không.
Nghĩ đến đây, tôi mỉm cười rạng rỡ.