01
Chồng tôi Trần Hạo nghe vậy, lập tức đặt bát đũa xuống, cau mày bước tới.
“Mẹ, mẹ đang nói gì thế?”
Anh ấy đứng chắn trước mặt tôi, cố gắng xoa dịu cơn giận của mẹ mình:
“Vãn Vãn sắp sinh rồi, sức khỏe là quan trọng nhất, sao có thể về quê chịu khổ được?”
“Vả lại, để Tiểu Lôi cưới vợ thì liên quan gì đến nhà của tụi con chứ?”
Mẹ chồng Vương Thúy Hoa hất anh ấy ra, chỉ tay vào mặt tôi, nước bọt bắn tung tóe.
“Liên quan chứ sao không? Bạn gái em con nói rồi, nếu không có nhà tân hôn thì sẽ bỏ cái thai trong bụng! Đó là cháu đích tôn của nhà họ Trần chúng ta đấy!”
“Nhà này đứng tên con, vậy không phải của con chắc? Con là anh nó, nhà của anh thì cũng là nhà của em, bảo nó nhường ra cho em mày cưới vợ thì có gì sai?”
Tôi như bị sét đánh ngang tai, không dám tin vào mắt mình khi nhìn người đàn bà đang gào thét trước mặt, rồi chậm rãi đưa mắt về phía chồng Trần Hạo.
Ba năm kết hôn, anh ấy luôn dịu dàng, quan tâm đến tôi từng chút.
Chúng tôi quen nhau từ thời đại học, anh ấy xuất thân bình thường, còn tôi vì tình yêu “thuần khiết” mà chưa từng hé lộ về gia thế giàu có của mình.
Tôi từng nghĩ giữa chúng tôi là bình đẳng, là yêu thương chân thành.
Nhưng giờ đây, trước những lời lẽ lật lọng của mẹ anh ta, lần đầu tiên tôi thấy trong mắt Trần Hạo xuất hiện sự do dự và lảng tránh.
“Mẹ… Căn nhà này… là ba mẹ Vãn Vãn mua, con không bỏ đồng nào.” Giọng anh ấy nhỏ như muỗi kêu.
“Con không bỏ tiền?” Mẹ chồng lập tức gào lên, như thể nghe được chuyện nực cười nhất thế gian.
“Con là đàn ông! Con là chủ gia đình! Sổ đỏ đứng tên con, thì đó là tài sản của con!”
Bà ta hùng hồn với thứ “logic” khiến người nghe sững sờ.
“Trần Hạo, hôm nay con phải nói rõ! Căn nhà này, con cho hay không cho?”
“Nếu con không cho, thì là con muốn em trai tuyệt hậu! Là con bất hiếu!”
Hết cái mũ này đến cái mũ khác được chụp xuống, ép đến mức lưng Trần Hạo càng cúi thấp.
Anh ấy quay sang nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy cầu xin.
“Vãn Vãn… Hay là… hay là chúng ta dọn đến căn hộ gần công ty anh ở tạm một thời gian?”
“Chỉ… chỉ cho Tiểu Lôi mượn làm đám cưới thôi, đợi tụi nó ổn định rồi mình dọn về…”
Tim tôi trong khoảnh khắc đó rơi xuống đáy vực.
Thì ra, vào lúc tôi cần anh bảo vệ nhất, điều anh chọn… lại là bảo tôi nhường nhịn.
02
“Mượn?”
Tôi bật cười lạnh, đứa bé trong bụng dường như cũng cảm nhận được sự phẫn nộ của tôi mà bứt rứt cựa quậy.
Tôi đặt tay lên bụng bầu căng tròn, gắng gượng đứng dậy, nhìn thẳng vào người đàn ông mà tôi yêu nhiều năm.
“Trần Hạo, anh gọi cái này là ‘mượn’ sao?”
“Căn nhà này, ngay trung tâm thành phố, 180m², trị giá 15 triệu. Là ba mẹ em mua đứt tặng chúng ta, để dành cho con chúng ta.”
“Em trai anh cưới vợ thì liên quan gì đến nhà của em?”
“Anh định bắt một người mang thai hơn 9 tháng như em, vác bụng bầu chuyển nhà để nhường chỗ cho em dâu?”
Giọng tôi run lên vì tức giận, từng chữ như rít qua kẽ răng.
Mặt Trần Hạo lúc đỏ lúc trắng, môi mấp máy mà không nói nổi một lời.
Mẹ chồng thấy vậy liền xông lên, giống như một con gà mái mẹ bảo vệ con.
“Mày hét cái gì mà hét? Ăn cơm nhà tao, ở nhà tao, giờ mày giỏi rồi, dám quát cả con trai tao?”
“Cái gì mà nhà của mày? Mày gả cho Trần Hạo thì mày là người nhà họ Trần! Tất cả của mày đều là của nhà họ Trần!”
“Để tao nói cho mày biết, hôm nay căn nhà này mày nhường cũng phải nhường, không nhường cũng phải nhường!”
Vừa nói, bà ta vừa động tay động chân dọn đồ trong vali sinh nở của tôi, từng món đồ trẻ em nhập khẩu mà ba mẹ tôi cẩn thận chuẩn bị bị bà ta ném ra ngoài.
“Mấy thứ đắt đỏ này có tác dụng gì? Ở quê trẻ con mặc tã làm từ vải cũ cũng lớn khỏe như thường!”
“Vứt hết đi! Chiếm chỗ!”
“Dừng lại!” Tôi gào lên, lao tới định giật lại đồ.
Trần Hạo vội giữ chặt tôi:
“Vãn Vãn, đừng kích động! Mẹ, mẹ cũng bớt lời đi!”
Anh ta cố làm người hòa giải, không muốn mất lòng bên nào.
Nhưng chính thái độ đó lại như đổ dầu vào lửa.