1.
Tầm chiều muộn, tiếng giày cao gót gõ lách cách kéo dài dọc hành lang bệnh viện.
Vừa nhận tin bạn trai gặp t.ai n.ạ.n xe, tôi vội vã buông dở công việc, cuống quýt quay về.
Nhưng ngay trên chuyến tàu điện ngầm, mắt tôi bắt gặp một bài báo địa phương.
Tiêu đề đập thẳng vào tầm nhìn: “Khoảnh khắc xe lao tới, anh đã nh.ường cơ hội sống cho người khác.”
Bên dưới là cả một rừng bình luận tán dương, gọi anh là người hùng xứng đáng được tuyên dương.
Tấm ảnh đính kèm là cảnh anh nằm bất tỉnh trên cáng cứu thương, sinh t.ử chưa phân định.
Cạnh bên, một phụ nữ – chị gái khóa trên kiêm đồng nghiệp cũ – Hà Chỉ Ninh, đang nắm chặt lấy tay anh, gương mặt hằn rõ lo âu.
Người được cứu, chính là cô ta.
Trong khoang tàu lao vun vút, nỗi sốt ruột ban nãy bỗng lắng xuống, nhường chỗ cho một sự bình thản khó hiểu.
Thân thể căng cứng dần thả lỏng, suy nghĩ trở nên sáng tỏ.
Hành động của anh… thật sự kỳ lạ.
Đúng là quá mức anh hùng.
Với tính cách ấy, bảo anh ra tay chỉ vì lòng tốt, tôi khó lòng tin nổi.
Chỉ có hai khả năng: hoặc anh có dụng ý gì đó, hoặc giữa hai người đã sớm có gì mờ ám.
Mà nhắc đến Hà Chỉ Ninh, cô ta quả thật không phải hạng đơn giản.
Ngày trước tốt nghiệp loại ưu, vào làm ở tập đoàn lớn, vòng vo mấy năm rồi lại trở về đầu quân cho một công ty nhỏ như chúng tôi.
Giờ đây, công ty ấy – do tôi và anh đồng sáng lập – chính là thành quả cuối cùng còn sót lại từ phong trào khởi nghiệp thời đại học.
Chúng tôi làm mảng xuất khẩu, chủ yếu livestream bán hàng trên phiên bản quốc tế của TK, dựa vào lợi thế cả hai đều biết tiếng Tây Ban Nha.
Mấy năm nay công việc khấm khá, nhưng gian nan cũng chẳng ít.
2.
Khi tôi bước vào phòng bệnh, chỉ thấy mỗi anh nằm im trên giường, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà.
Nghe tiếng giày tôi, anh khẽ quay đầu, ánh mắt hai người chạm nhau.
“Tình hình thế nào rồi, có nghiêm trọng không?” Tôi lên tiếng trước.
Anh thở phào nhẹ như vừa nhìn thấy cứu tinh: “Gãy xương đùi, còn lại chờ mai kiểm tra thêm.”
Tôi gật đầu, chẳng hỏi thêm gì, kéo ghế ngồi xuống, tự rót cho mình một ly nước.
Uống cạn một hơi, cảm giác căng thẳng trong người dịu đi đôi chút.
Anh nhìn tôi, vẻ áy náy hiện rõ: “Lại làm phiền em rồi.”
“Không sao.” Tôi nhún vai, giọng nhạt hẳn, “Mẹ anh đâu?”
“Bác sĩ gọi ra nói chuyện rồi.” Anh đáp nhỏ.
Tôi khẽ gật, hỏi tiếp: “Còn Hà Chỉ Ninh? Cô ta không ở lại à?”
Nghe đến tên cô ta, anh hơi chau mày: “Cô ấy bị hoảng, đã về nhà rồi.”
Khóe môi tôi cong lên thành một nụ cười khẩy.
Anh thoáng sững lại, nhìn tôi dò xét.
Tôi cười nhạt hơn, cố tình châm chọc: “Gia đình người ta phản ứng thế nào?”
Anh cau mày sâu hơn: “Còn thế nào nữa? Cảm ơn không ngớt. Cứu người là chuyện nên làm, chẳng lẽ phải đòi báo đáp à?”
Tôi cúi xuống kéo lại tấm chăn đắp cho anh, giọng nhẹ như gió thoảng: “Anh không đòi báo đáp, nhưng nếu họ chẳng hề biết ơn, đó lại là chuyện khác.”
Anh bắt đầu nổi nóng: “Người ta biết ơn đấy chứ!”
“Tỏ lòng biết ơn chỉ bằng vài câu nói thôi sao?” Tôi truy đến cùng, “Ngoài mấy câu cảm ơn suông, họ có làm được gì thiết thực hơn không?”
“Em rốt cuộc muốn hỏi người ta đưa bao nhiêu tiền thì em mới vừa lòng, đúng không?” Anh nghiến răng, giọng lẫn châm chọc, “Nãy giờ vòng vo chỉ vì chuyện đó à?”
Tôi gật đầu, giọng bình thản đến mức chói tai: “Đúng thế. Vậy nhà họ dự định cảm ơn kiểu gì? Bằng tiền hay bằng… gì khác?”
“Chu Du Hy, em giỏi thật.” Anh nghiến răng, mắt đỏ lên, “Em chẳng thèm hỏi bệnh tình của anh, chỉ để tâm chuyện tiền nong! Không có tiền thì không cứu người sao?”
Tôi đứng bật khỏi ghế: “Tình trạng của anh, trên đường đến đây tôi đã hỏi mẹ anh rồi. Vào phòng còn xác nhận lại với chính anh.
“Còn chuyện tiền bạc, anh không nhắc, vậy tôi hỏi: viện phí, phí chăm sóc, ai sẽ lo?”
Tôi thẳng tay chỉ vào cái chân treo lơ lửng, quấn đầy băng gạc của anh.
Mặt anh đỏ gay, hơi thở nặng nhọc: “Em không định ở lại chăm anh sao?”
“Anh nghĩ gì vậy?” Tôi nâng giọng, “Anh bị thương, tôi phải bỏ công ty để ở đây trông anh? Vậy ai đi kiếm tiền trả viện phí cho anh?”
Rõ ràng anh muốn tôi gánh hai vai, nhưng xin lỗi, tôi không chiều theo.
Anh nằm vật xuống, bực bội: “Thôi được rồi, để mẹ anh chăm.”
Tôi khẽ gật: “Vậy tôi về trước. Tối qua tôi chỉ ngủ được bốn tiếng, cả ngày nay lại cãi nhau với khách, giờ đầu tôi như muốn nổ tung.”
Nghe vậy, anh mở mắt nhìn, khó hiểu: “Du Hy… em giận anh à?”
Tôi dừng chân ở cửa, quay đầu lại: “Không đến mức đó.”
3.
Vừa bước ra tới cửa, tôi chạm ngay bác gái đang tất tả quay lại. Vừa thấy tôi, ánh mắt bà như bắt được cứu tinh.
“Du Hy, cháu đi đâu vậy?”
Tôi lễ phép đáp: “Dạ, dạo này cháu mệt quá. Thấy anh ấy không sao là cháu yên tâm rồi, giờ cháu về nghỉ một lát.”
Bác gái nhíu chặt mày: “Bác sĩ nói n.ội tạng nó cũng bị ảnh hưởng, dặn phải theo dõi sát suốt đêm.
“Cháu có thể ở lại phụ bác một đêm được không? Bác sợ…”