15
Mọi chuyện được giải quyết rất nhanh.
Công ty điều tra ra sự thật, Trì Hướng Đông lại gọi tôi đến gặp riêng.
“Phó tổng Lý là người nhà lãnh đạo. Tôi không đụng được. Công ty đang trong giai đoạn chuyển đổi từ mô hình gia đình, mấy vụ thế này coi như cơn đau chuyển mình. Nhưng sau này ông ta sẽ không quản phần việc của cô nữa.”
Tôi gật đầu. Việc này tôi không có quyền can thiệp.
Trì tổng lại nói tiếp:
“Còn chuyện của Thẩm Hoa, Hà Chỉ Ninh nhận thay cho cậu ta. Tôi chỉ có thể đuổi một mình cô ta, mong cô thông cảm.”
Hà Chỉ Ninh vào công ty với tư cách trợ lý của Thẩm Hoa. Đường còn dài, giờ chặt được cánh tay của anh ta cũng coi như lời rồi.
Tôi đang định dừng lại thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng ồn ào, tiếp đó là cánh cửa văn phòng tổng giám bị đẩy ra – Hà Chỉ Ninh với ánh mắt đẫm lệ, khuôn mặt rưng rưng bước vào.
Khí chất đáng thương, yếu đuối, run rẩy.
Thư ký bên ngoài chỉ biết đứng nhìn, không can nổi.
Cô ta lau nước mắt, vẻ mặt chẳng có chút chột dạ, thậm chí còn đầy bướng bỉnh:
“Trì tổng, năng lực của Thẩm Hoa là tốt nhất. Chu Du Hy xưa nay chỉ là trợ lý của anh ấy. Em không hiểu vì sao công ty lại để họ cạnh tranh chức vụ.”
Những lời này cô ta đã từng nói rồi, giờ lại phải đứng trước mặt Trì Hướng Đông nhắc lại lần nữa – tôi chợt hiểu ra điều gì đó.
Tôi liếc nhìn áo sơ mi của cô ta – cúc cài hở đến gần ngực, tóc rối nhẹ nhàng, mang chút vẻ uể oải mong manh.
Tôi bỗng tỉnh ngộ.
Thì ra cô ta đang mượn cớ quyến rũ.
Cũng chẳng lạ – Trì tổng ba mươi mấy tuổi, vẫn chưa kết hôn, Hà Chỉ Ninh để ý cũng dễ hiểu.
Nhưng… Thẩm Hoa có biết không?
Có lẽ đang bị người ta cho leo cây rồi nhỉ.
Tôi suýt nữa bật cười.
Nói gì thì nói, liều mạng vì người ta – hóa ra chỉ là một phương án dự phòng.
Mà tôi tất nhiên sẽ không cho Hà Chỉ Ninh cơ hội khoe mẽ.
Tôi nói:
“Nói xong chưa? Nói xong thì mời ra ngoài.”
Rồi tôi tự mình quay người bước đi.
Sau lưng, giọng Trì Hướng Đông lạnh lùng vang lên:
“Còn không đi à? Chờ tôi gọi bảo vệ?”
Hà Chỉ Ninh giận đến tái mặt, bước nhanh hơn mấy bước – rời khỏi văn phòng tổng giám đốc trước cả tôi.
Tôi đi sau cô ta, bật cười khinh khỉnh – Hà Chỉ Ninh càng nghe càng khó chịu, bước chân càng lúc càng nhanh.
16
Sau khi Hà Chỉ Ninh rời đi, Thẩm Hoa lại tìm được một trợ lý mới – không ai khác ngoài trợ lý cũ của tôi: Lục An Nhiên.
Hôm đó tôi bận quá, quên cả ăn trưa, cầm một xấp tài liệu tới phòng Thẩm Hoa, vô tình bắt gặp hai người đang ngồi ăn cùng nhau.
Chỉ nghe Thẩm Hoa không vui làu bàu:
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, hạt tiêu xào món phải vớt ra trước. Em xem đi, hạt mắc đầy miệng anh, đến miếng thịt cũng phải nhè ra luôn.”
Lục An Nhiên cuống quýt xin lỗi, vội vàng dùng khăn giấy dọn phần anh ta vừa nhè ra.
Thẩm Hoa lại nói:
“Đừng vứt vào thùng rác, sẽ bốc mùi đấy.”
Lục An Nhiên lập tức đứng dậy, định đem vào nhà vệ sinh.
Vừa quay người thì thấy tôi đứng ngay cửa, sững lại như bị bắt gian tại trận.
Tôi đưa tài liệu cho Thẩm Hoa, dặn vài câu đơn giản rồi rời đi.
Lát sau, Lục An Nhiên tìm gặp tôi.
Cô ấy hỏi:
“Chị Du, chị với anh Thẩm… hết hy vọng rồi đúng không?”
Tôi vừa xem tài liệu trong tay, vừa đối chiếu trên máy tính, thản nhiên đáp:
“Đúng.”
Cô ấy vừa căng thẳng vừa cố chấp:
“Người ta không cần, em nhận – không tính là ăn cắp, đúng không chị?”
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy:
“Chị buông tay là có lý do. Dù gì cũng từng làm việc chung, chị khuyên em nên cẩn thận.”
“Lý do gì ạ?” – Lục An Nhiên không mấy để tâm – “Chị Hà cũng rời công ty rồi, hai người họ cũng không còn liên lạc gì nữa. Em thấy chị Du hơi khắt khe đấy. Ai mà chẳng có một ‘bạch nguyệt quang’ trong lòng? Chị dám chắc chị thì không?”
Câu này… đúng là khiến tôi á khẩu.
“Em vui là được.” – tôi nói.
Cô gái ấy lập tức đứng dậy bỏ đi, mắt đỏ hoe.
Thật sự là một đứa bướng bỉnh hết thuốc chữa.
17
Điều tôi không ngờ là… Thẩm Hoa bắt đầu công khai theo đuổi lại tôi.
Trời xuân ấm áp, tôi ngồi bên bồn hoa công viên gần công ty ăn trưa.
Anh ta tiến tới, đưa cho tôi một hộp cơm đóng gói rất sang, dán tem từ một nhà hàng nổi tiếng – loại này cũng phải vài trăm nghìn một hộp.
Tôi chẳng ngẩng đầu, tiếp tục ăn hộp cơm mẹ làm. Công nhận, tay nghề của mẹ càng ngày càng ngon.
Anh ta tự động ngồi xuống cạnh tôi, vừa xé hộp vừa nói:
“Giữa hai chúng ta có quá nhiều hiểu lầm. Anh định đợi em nguôi giận mới nói, nhưng ai ngờ em lại nhìn thấy anh với Tiểu Lục ngày hôm đó…
“Nên anh sợ… không nói thì sẽ không còn cơ hội nữa.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt lạnh tanh.
Thẩm Hoa thở dài một hơi.
“Password máy tính của em, lúc còn làm ở công ty cũ, anh từng nói cho chị Hà biết. Hôm đó phòng tài chính cần gấp một file, không liên lạc được với em nên đành mở máy lấy. Anh không ngờ sau này chị ấy lại dùng nó để đánh cắp tài liệu. Đây là chuyện thứ nhất.
“Anh thừa nhận, anh từng có tình cảm đặc biệt với chị Hà. Đó là sự thật. Anh sai rồi – hoàn toàn sai. Anh đối xử với em tệ, điều đó anh cũng nhận. Nhưng tình cảm những năm qua là thật. Anh chưa bao giờ lừa em. Anh nghiêm túc muốn cưới em.”