4
Sáng hôm sau, sau khi họp xong và về văn phòng chưa bao lâu, Cố Thời Thanh đã dẫn Tống Hiểu Vi đến.
“Hiểu Vi,” – giọng anh trầm xuống – “xin lỗi chị dâu em đi.”
Tống Hiểu Vi bước đến trước mặt tôi, giọng ngọt xớt:
“Xin lỗi chị dâu nha~ Hôm qua em không đúng, chị rộng lượng tha lỗi cho em nhé~ Em còn nhỏ, hay nói linh tinh, chị đừng chấp em, được không ạ?”
Cố Thời Thanh nhắc:
“Đổi tên lưu danh bạ đi.”
Tống Hiểu Vi lập tức lấy điện thoại ra, đổi tên trước mặt tôi thành “Anh Thời Thanh”.
“Chị dâu xem nè, em đổi rồi nha~”
“Không được tái phạm.” – Cố Thời Thanh nói, rồi tiếp:
“Em đi làm việc đi.”
“Không đâu~” – Tống Hiểu Vi bước tới khoác lấy tay tôi như thân thiết lắm:
“Em còn nhiều chuyện muốn tám với chị dâu nữa mà~ Toàn chuyện con gái, anh nghe làm gì, ra ngoài trước đi!”
Cố Thời Thanh nhíu mày nhẹ.
Tống Hiểu Vi buông tay tôi, đứng thẳng, vỗ vai tôi cười:
“Gì chứ? Anh sợ em bắt nạt chị dâu à? Em có đáng sợ vậy không?
Với lại, chị dâu nhìn là biết kiểu phụ nữ mạnh mẽ, hơn em vài tuổi nữa, em sao dám bắt nạt đàn chị chứ?”
“Anh đi nhanh đi!”
Đúng lúc đó, điện thoại Cố Thời Thanh đổ chuông. Anh vẫn luôn bận, khẽ dặn tôi một câu, nhìn Tống Hiểu Vi thêm lần nữa rồi rời khỏi.
Vừa khi cánh cửa khép lại, Tống Hiểu Vi đã vòng qua ngồi xuống ghế đối diện tôi, đưa mắt nhìn quanh phòng tôi một vòng.
“Văn phòng lớn thật. Đúng là kiểu phụ nữ sự nghiệp ha~”
Trong lòng tôi dâng lên một tia chán ghét, lạnh nhạt nói:
“Tôi đang bận, em ra ngoài đi.”
Tống Hiểu Vi đột ngột nói:
“Em thích anh Thời Thanh.”
Tôi không ngẩng đầu:
“Tôi biết. Nhưng tôi đang bận, ra ngoài đi.”
Cô ta không ngờ tôi phản ứng dửng dưng như thế. Im lặng vài giây, rồi hỏi:
“Em nói em thích anh Thời Thanh, sao chị lại bình tĩnh vậy?”
Tôi thật sự vừa thấy buồn cười, vừa chán ngán:
“Vì em không phải người đầu tiên muốn làm ‘tiểu tam’ chen vào cuộc hôn nhân của chị.”
Người như Cố Thời Thanh – dù đã kết hôn – vẫn luôn có vô số phụ nữ muốn lao vào.
Đương nhiên, đàn ông muốn làm người thứ ba chen vào cuộc đời tôi cũng không thiếu.
Tôi và anh đều biết điều đó, nhưng suốt năm năm qua, cả hai luôn hướng về nhau, tin tưởng, cùng gìn giữ mối quan hệ này.
Tuy nhiên, Tống Hiểu Vi lại không giống những người phụ nữ khác.
Cô ta cũng nghĩ vậy:
“Chị không nghĩ em giống mấy người đó chứ?”
Cô ta cười khẽ, vẫn giữ nguyên cái khí thế ngang tàng của một con nghé non không sợ cọp:
“Thẩm Ảnh Thư, em không giống họ đâu.”
“Chúng ta cá cược đi. Trong vòng ba tháng, tôi nhất định sẽ cưa đổ anh Thời Thanh.
“Nếu tôi thua, tôi sẽ rời khỏi nơi này, không bao giờ gặp lại anh ấy.
“Còn nếu chị thua, chị phải ly hôn với anh ấy và nhường anh ấy cho tôi.”
Cô ta nhướng mày thách thức: “Chị dám không?”
Tôi bật cười, tốt bụng nhắc nhở:
“Đối thủ cạnh tranh của em không phải là tôi, mà là những cô gái khác cũng đang nhăm nhe làm người thứ ba.”
Tống Hiểu Vi ngẩng cao cằm: “Anh Thời Thanh không thích họ.”
“Anh ấy thích em sao?”
“Chỉ là hiện tại anh ấy chưa thích tôi thôi.” – cô ta nói đầy chắc nịch – “Nên tôi muốn chị cho tôi ba tháng.”
“Tuỳ em.” – tôi cúi đầu tiếp tục làm việc, không buồn để tâm đến cô ta nữa.
“Chị cứ chờ mà xem.” – cô ta hừ một tiếng rồi rời khỏi văn phòng.
Tôi ném tài liệu trong tay xuống bàn, lửa giận trong lòng lại một lần nữa bùng lên.
Cố Thời Thanh, anh đang làm cái quái gì vậy?
Chuyện cỏn con như thế mà cũng không xử lý nổi?
Tôi lập tức bấm máy nội tuyến, dặn trợ lý Gia Gia:
“Về sau, đừng cho Tống Hiểu Vi lên tầng nữa.”
Gia Gia lập tức đáp lời, rồi giải thích:
“Cô ta chỉ là thực tập sinh, vốn dĩ không có quyền lên đây. Hôm nay là do Cố tổng dẫn lên.”
5
Buổi chiều, Gia Gia đột ngột bước vào báo: