Không kịp kiểm soát, nước mắt rơi ào ào như bị ai tháo van.
Tôi kể hết cho cô ấy nghe, từng chi tiết một, không sót gì.
Bên kia im lặng tận nửa phút, sau đó là một tràng chửi rủa như bão cấp mười đổ bộ:
“Má ơi! Hai cha con nhà đó là giống gì vậy?! Định tay trắng bắt vàng hả?! Coi cậu như tổ chức từ thiện à?!”
“Chu Hạo? Thằng đó là cục bún mềm! Má nó chứ, đúng kiểu trai ngoan trong bụng mẹ bước ra chưa kịp dứt rốn!”
Tôi bật cười trong nước mắt.
Tiếng chửi rủa của Lý Nguyệt — ấy vậy mà lại là liều thuốc an thần tốt nhất lúc này.
“Diễm Diễm, cậu làm đúng rồi đấy!
Gả vào cái nhà đó chẳng khác gì nhảy vào hố lửa – một khi rơi vào rồi thì cả đời cũng không ngoi lên nổi!”
Cơn giận của Lý Nguyệt như một ngọn lửa hừng hực, sưởi ấm trái tim đang lạnh cứng của tôi.
Trong cái thế giới đầy tính toán này, ít ra… vẫn còn một người, luôn đứng về phía tôi, không điều kiện.
“Tớ thấy thật sự ghê tởm.” – giọng tôi khàn đi, như bị nạo qua từng lớp dây thanh.
“Không chỉ là ghê tởm! Tớ thấy đấy là một dạng lừa đảo trắng trợn luôn rồi!”
Giọng của Lý Nguyệt dần bình tĩnh lại, nhưng cũng vì thế mà càng sắc lạnh. Bản năng luật sư của cô ấy đã lập tức trỗi dậy.
“Nghe tớ nói này, chuyện này chưa xong đâu. Với loại gia đình ‘cao tay’ như vậy, tớ dám cá là họ vẫn còn chiêu trò phía sau.
Kẻ xấu thường là người lên tiếng trước, đó là chiêu trò quen thuộc của họ rồi.”
Vừa dứt lời, điện thoại tôi rung lên lần nữa.
Màn hình hiển thị một số quen thuộc — mẹ tôi.
Trái tim tôi khựng lại. Một dự cảm chẳng lành dâng lên, lấn át cả tiếng thở.
“Nguyệt, mẹ tớ gọi. Tớ nghe máy một chút.”
“Cậu phải giữ bình tĩnh, đừng để bị dắt mũi đấy. Có chuyện gì thì gọi ngay cho tớ.”
Tôi cúp máy, hít một hơi thật sâu, rồi ấn nút nghe.
“Trần Diễm! Con đang giở trò gì đấy hả?!”
Giọng của mẹ như thể xô một xô nước đá thẳng vào người tôi — gấp gáp, giận dữ, lạnh đến rợn người.
“Mẹ của Chu Hạo vừa gọi điện cho mẹ! Bà ấy nói hôm nay con đến chỗ bán nhà làm ầm lên, chê bai gia cảnh nhà họ nghèo, rồi ngang nhiên hủy hôn?!
Con có còn tỉnh táo không vậy? Con nghĩ lại xem mình bao nhiêu tuổi rồi! Mối tốt như thế mà con còn dám từ chối?!”
Cơn tức giận xộc thẳng lên đỉnh đầu tôi.
Quả nhiên không sai.
Y như lời của Nguyệt.
Một người diễn vai "người mẹ đau lòng bị sỉ nhục",
Còn một người thì đâm thẳng sau lưng tôi, ngay lúc tôi không phòng bị.
Tôi cố giữ bình tĩnh, mở lời:
“Mẹ à, chuyện không phải như mẹ nghe đâu… không hề như bà ấy nói đâu ạ…”
“Không phải như vậy cái gì? Mẹ cậu ta suýt khóc luôn đấy! Bà ấy nói con xúc phạm con trai bà ấy, không tôn trọng người lớn! Trần Diễm, mẹ nói cho con biết, con làm mất hết mặt mũi của cái nhà này rồi đấy!”
Tôi cứng họng.
Mọi lời giải thích đều như ném đá xuống biển.
Tôi cố kể rõ đầu đuôi chuyện căn nhà, nhưng mẹ hoàn toàn không muốn nghe.
Trong quan niệm cũ kỹ của bà, con trai nghe lời cha là chuyện đương nhiên.
Nhà đứng tên cha chồng? Cũng chẳng có gì to tát.
Dù sao rồi cũng là người một nhà.
Mà tôi, vì một chuyện “cỏn con”, quay lưng hủy hôn, thì lại thành đứa con gái bướng bỉnh, không biết điều.
“Con gọi điện cho Chu Hạo ngay đi! Xin lỗi người ta, nói chuyện đàng hoàng, giải quyết cho xong! Đừng có trẻ con như thế nữa!”
“Con không sai. Tại sao phải xin lỗi?” – giọng tôi cũng dần lạnh đi –
“Mẹ, con gái mẹ bị người ta xem như con ngốc để lợi dụng, vậy mà mẹ lại quay sang trách con?”
“Lợi dụng cái gì mà lợi dụng! Sao con nói chuyện khó nghe thế?
Là người một nhà thì sao phải so đo đến vậy?
Con học nhiều quá rồi đầu óc cũng rắc rối luôn hả?”
Từng câu từng chữ của mẹ như một con dao cùn… không đâm sâu, nhưng cứa từng nhát vào tim tôi.
Người thân nhất, không chỉ không bảo vệ tôi —
mà còn quay sang đứng cùng chiến tuyến với kẻ khác,
trở thành người cầm dao chĩa thẳng vào tôi.
Cảm giác bất lực và cô độc như cơn sóng lớn… nuốt trọn lấy tôi không chút nương tay.
“Mẹ, chuyện này… mẹ đừng can thiệp nữa. Con sẽ tự giải quyết.”
“Con nghĩ mẹ không can thiệp được à? Con là con gái của mẹ! Mẹ nói cho con biết —
Nếu con xử lý không xong chuyện này…
thì đừng vác mặt về cái nhà này nữa!”
Rầm!
Cuộc gọi kết thúc với âm thanh lạnh tanh.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, chỉ còn tiếng tút tút kéo dài.
Bất giác tôi bật cười.
Cười đến nỗi… nước mắt rơi lúc nào không hay.
Thì ra… cái nơi mà tôi luôn tưởng là chốn để quay về,
cuối cùng cũng chẳng phải là bến đỗ an toàn.
Trong trận chiến này, tôi… thật sự là một mình.
Nhưng cũng tốt thôi.
Tôi lau khô nước mắt.
Ánh mắt dần trở nên kiên định, lạnh mà sáng.
Nếu chẳng ai có thể làm áo giáp cho tôi,