1.
Nói thật nhé, cái khoảnh khắc từ chối bà ta, tôi chỉ thấy một chữ: đã.
Điện thoại reo, là nhỏ bạn thân.
“Thế nào rồi? Hôm nay nói là định bung lụa cơ mà?”
Tôi cười, giọng nhẹ tênh: “Xong rồi.”
“Nhanh vậy?”
“Ừ. Từ chối thẳng mặt, rồi về luôn.”
Bạn tôi bên kia hít một hơi lạnh: “Trời đất, bà gan thật đó.”
“Tôi còn gì để mất nữa đâu mà không dám.”
Về tới nhà, tôi quăng người lên sofa.
“Bà không biết chứ, nửa năm nay tôi chịu đủ rồi.”
“Làm sao cơ?”
Tôi bắt đầu xả nỗi ấm ức.
Tháng Ba, tôi mới chân ướt chân ráo vào công ty.
Ngay ngày đầu tiên, chị Vương (trưởng phòng) đã bảo:
“Người trẻ phải chịu khó học hỏi.”
Nghe thì có vẻ tử tế.
Nhưng thực tế thì sao?
“Học hỏi” = tan ca ở lại dọn tài liệu giúp bả.
“Học hỏi” = cuối tuần mò lên công ty làm PowerPoint.
“Học hỏi” = toàn bộ mớ việc lặt vặt riêng tư của bả, tôi đều phải ôm hết.
Tôi hỏi: “Có tính phụ cấp tăng ca không chị?”
Bả trả lời tỉnh bơ: “Đây là cơ hội học hỏi, không phải tăng ca.”
Bạn tôi chửi một câu tục trong điện thoại.
Đến tháng Năm, tôi bắt đầu thấy không ổn.
Việc thì ngày càng nhiều, mà lương thì vẫn y nguyên.
Tôi tìm chị ta nói chuyện.
“Chị Vân, em thấy khối lượng công việc của em hơi bị nặng rồi ạ…”
Chị ta thậm chí không thèm ngẩng đầu:
“Việc nhiều? Chắc là em vẫn chưa đủ bận rồi.”
Tôi sững sờ.
“Em xem lại đi, ngày nào sáu giờ cũng vác mặt về, thế mà gọi là bận?”
“Nhưng mà—”
“Người trẻ phải biết cố gắng, đừng có suốt ngày chăm chăm đúng giờ về.”
Lúc đó tôi không nói gì.
Bây giờ nghĩ lại chỉ thấy giận sôi máu.
"Cái gì gọi là chưa đủ bận? Dịch ra nghĩa đen là: 'Tôi muốn bóc lột cô thêm nữa.'"
Bạn thân tôi gào lên:
“Chuẩn bài! Đó gọi là PUA chốn công sở!”
“Chưa hết đâu,” tôi nói, “vừa rồi bả còn kêu tôi giúp anh Lý.”
“Anh Lý là ai?”
“Là em họ bả.”
“Ồ, lại là mối quan hệ, phải không?”
Việc của mình còn chưa làm xong, chị Vương đã lôi tôi ra làm “nhân lực miễn phí” cho người khác.
Chị ta nói với tôi:
“Anh Lý mới vào còn chưa quen việc, em giúp anh ấy chút đi.”
Giúp một lần hai lần thì thôi.
Nhưng rồi sao?
Ngày nào cũng tìm đến tôi.
Hôm nay báo cáo.
Ngày mai xử lý số liệu.
Ngày mốt sửa tài liệu.
Tôi là trợ lý riêng của ảnh chắc?
Bạn tôi nghe mà cười ngặt nghẽo:
“Vậy nên hôm nay bà từ chối thẳng luôn?”
“Ừ.”
“Chị ta phản ứng sao?”
“Mặt chuyển màu liền. Xanh lét. Bà ta còn nói với tôi 'Cô cứ đợi đó'."
“Bà không sợ à?”
“Sợ gì?”
Tôi bật dậy khỏi sofa.
“Nhiều lắm thì bị đì thôi. Nhưng tôi chịu đủ rồi.”
“Thế giờ tính sao?” – bạn hỏi.
Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố phản chiếu trong mắt.
“Mai bà sẽ biết.”
Cúp máy, tôi mở laptop.
Tự tay tra luật Lao động.
Đã đến nước này rồi thì… chơi tới bến.
2.
“Sáng hôm qua em định làm cái gì vậy hả?”
Sáng sớm hôm sau, chị Vương gọi tôi vào phòng làm việc.
Cửa vừa đóng, chị ta lập tức sấn tới.
“Em dám từ chối chị trước mặt cả phòng? Em làm thế là muốn chị khó xử à?”
Tôi im lặng, chờ chị ta nói tiếp.
“Chúng ta đều là người một nhà. Anh Lý cũng vất vả lắm, em giúp một chút thì sao?”
Rồi, câu tôi chờ chính là câu này.
“Chị Vương, em hỏi chị một câu thôi.”
“Hỏi gì?”
“Chị bảo mọi người là người một nhà, đúng không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Thế sao đến lúc thưởng Tết lại không phải người một nhà nữa?” – tôi nhìn thẳng vào mắt chị ta. – “Anh Lý nhận thưởng gấp đôi em đấy.”
Chị ta khựng lại một nhịp.
“Cái đó… không giống nhau.”
“Không giống chỗ nào?” – tôi ngắt lời.
“Dùng người thì kêu là một nhà, chia tiền thì phân cấp rõ ràng?”
Sắc mặt chị ta bắt đầu tái đi.
“Đừng mang mấy chuyện này ra nói với chị.”
“Thế để em nói chuyện khác.” – Tôi rút điện thoại, mở hợp đồng lao động.
“Chị Vương, chị có thể nói rõ giúp em: mô tả công việc của em gồm những gì ạ?”
“Em hỏi cái này là có ý gì?”
“Em chỉ muốn biết, làm báo cáo giúp anh Lý, có nằm trong phạm vi công việc của em không.”
Chị ta im lặng.
“Nếu có, xin chị gửi cho em bằng văn bản.”
“Nếu không, thì đó là công việc ngoài phạm vi – phải tính là tăng ca.”
Chị ta tức đến nỗi tay run lên.
“Chị bảo em là làm chưa đủ việc.” – tôi vẫn giữ giọng đều đều.
“Vậy xin chị định nghĩa rõ giùm em: thế nào là đủ?”
“Tính theo khối lượng, hay tính theo thời gian?”
“Nếu tính khối lượng, thì KPI tháng này em đã hoàn thành.”
“Nếu tính thời gian – luật lao động quy định làm 8 tiếng một ngày.”
Chị ta há miệng, nhưng không cãi nổi một câu.
“Còn nữa, chị bảo anh Lý vất vả?” – tôi cười nhẹ.
“Anh ta vất vả, thế em thì dễ dàng chắc?”
“Chúng ta là quan hệ lao động – không phải chủ tớ.”
“Em nhận lương để làm việc, chứ không phải để làm không công cho chị.”
Mặt chị Vương đỏ bừng lên vì tức.
“Cô… cô sẽ hối hận đấy!”
“Không đời nào.”
Tôi quay người, đẩy cửa bước ra.
Chưa bao giờ trong đời, tôi cảm thấy mình không hối hận đến thế.
Cánh cửa khép lại sau lưng.
Tôi quay lại bàn làm việc.
Cả phòng đều đang nhìn tôi.
Tôi mở máy, tiếp tục làm nốt phần việc dở dang.
Tay còn run…
Nhưng trong lòng thì—đúng, là sướng thật.
3.