Là cuộc gọi từ công ty mới.
“Chào chị, thứ hai tuần sau đến nhận việc, chị cần chuẩn bị thêm giấy tờ gì không ạ?”
“Không cần đâu, tôi đã chuẩn bị xong hết rồi.”
“Vậy hẹn gặp chị vào thứ hai nhé.”
“Vâng, thứ hai gặp lại.”
Tôi cúp máy, giơ tay vẫy một chiếc taxi.
“Chú ơi, cho cháu đến Khu căn hộ ven sông.”
Đó là căn nhà tôi vừa thuê.
Gần công ty mới.
Một phòng ngủ, một phòng khách.
Nhỏ thôi, nhưng ấm cúng.
Quan trọng nhất là — tôi tự chọn.
Không cần sống dựa vào ai.
Không phải nhìn sắc mặt ai để thở.
Chiếc xe rời khỏi con phố cũ.
Tôi quay đầu nhìn lại.
Tòa nhà kia — nơi tôi từng ở, từng nhịn, từng ấm ức —
càng lúc càng xa.
Tạm biệt nhé.
Cuộc sống cũ của tôi.
11.
Chị Vương không ngờ rằng, sau khi cô ấy nghỉ việc, cả phòng ban... như bị thổi tung.
Người đầu tiên nộp đơn nghỉ là Tiểu Trương.
Khi đặt lá đơn lên bàn, anh chỉ nói:
"Chị Vương, tôi cũng muốn thử xem… mình có thể có cơ hội tốt hơn không."
Sắc mặt chị Vương chuyển từ tái sang xanh.
"Các người… lần lượt phát điên cả rồi à?"
"Không điên."
Tiểu Trương mỉm cười.
"Chỉ là đã tỉnh."
Người thứ hai là Tiểu Mỹ.
Cô không nghỉ việc, nhưng lần đầu tiên dám thẳng thừng từ chối yêu cầu tăng ca.
"Chị Vương, hôm nay là thứ sáu, tôi có hẹn rồi."
"Việc gì mà quan trọng hơn công việc?"
"Cuộc hẹn của tôi."
Giọng Tiểu Mỹ bình tĩnh.
"Tất cả… đều quan trọng hơn công việc."
Chị Vương tức đến mức đứng không vững.
Người thứ ba — là anh Lý.
Anh nộp đơn xin chuyển bộ phận.
"Chị à, em muốn sang bên kỹ thuật."
"Em qua đó làm gì?"
"Muốn học."
Anh nhìn chị ta.
"Muốn học… thứ gì đó thật sự có ích."
Chị Vương chết lặng.
"Em có ý gì?"
"Không có gì."
Anh xoay người rời đi.
"Chỉ là… em không muốn ở lại đây nữa."
Một tuần sau, phòng Nhân sự gọi chị Vương lên trao đổi.
"Qua quá trình rà soát, công ty xác định chị đã có nhiều vấn đề trong công tác quản lý."
"Chúng tôi quyết định điều chị về bộ phận hậu cần."
"Cái gì cơ?"
Chị Vương bật dậy.
"Hậu cần? Đó là giáng chức còn gì?"
"Đúng vậy."
Chị HR điềm tĩnh.
"Chị không còn phù hợp với vị trí quản lý."
"Nhưng tôi đã làm ở vị trí này… năm năm rồi đấy!"
"Và trong năm năm đó, chị nhận bao nhiêu khiếu nại, hẳn chị tự biết rõ."
Chị HR mở tập tài liệu.
"Đây là kết quả khảo sát ẩn danh của nhân viên."
"Người có mức độ hài lòng thấp nhất… là chị."
Mặt chị Vương trắng bệch, rồi đỏ rực.
"Tôi… tôi chỉ là muốn tốt cho phòng ban..."
"Tốt cho phòng ban không phải bằng cách đó."
HR gấp tập tài liệu lại.
"Thứ hai tới, xuống hậu cần làm việc."
Chị Vương ngồi sụp xuống ghế.
Xong rồi.
Năm năm gầy dựng mọi thứ trong công ty,
Giờ phút này, đổ sụp trong một cú chuyển đơn vị.
Tối hôm đó, chị ngồi một mình trong phòng làm việc.
Phòng ban vốn từng đông người, giờ vắng ngắt.
Chị ngẩng đầu nhìn ra khoảng không trống rỗng ấy…
Trong đầu, hiện lên gương mặt của cô gái năm ấy.
Nếu thời gian quay ngược lại…
Chị ấy vẫn sẽ lựa chọn như thế chứ?
Sẽ.
Chị Vương khẽ cười, một nụ cười đầy bất lực.
Bởi vì, chị cũng đã từng như vậy.
Ngày xưa, cấp trên của chị cũng đối xử với chị đúng như cách chị đối xử với người khác bây giờ.
Chị ấy đã gồng gánh, nhẫn nhịn suốt mười năm, mới leo lên được vị trí hôm nay.
Và giờ đây, phải bắt đầu lại… từ đầu.
Chị cầm điện thoại lên, mở trang cá nhân của cô gái kia.
Bài đăng gần nhất là ba ngày trước.
Một tấm ảnh thẻ nhân viên, chú thích vỏn vẹn:
“Khởi đầu mới.”
Hơn mấy chục lượt thả tim.
Chị Vương nhìn chằm chằm vào tấm hình ấy, rất lâu không rời mắt.
Ở một nơi khác.
Tôi đang ngồi trong văn phòng công ty mới, tham gia cuộc họp đầu tiên.
“Em thấy phương án này thế nào?” – sếp mới hỏi tôi.
“Tôi thấy ổn, nhưng cần chỉnh lại vài chi tiết.”
“Nói kỹ hơn xem nào.”
Tôi mở máy tính, bắt đầu phân tích và trình bày.
Cuộc họp kéo dài gần một tiếng.
Sếp rất chăm chú lắng nghe, còn ghi chú cẩn thận.
“Rất tốt.” – anh ấy gật đầu.
“Cứ làm theo ý em.”
Tan họp, tôi trở về chỗ ngồi.
Một đồng nghiệp nữ bước tới chào.
“Tối nay đi ăn với bọn mình không?”
“Đi chứ.”
“Chào mừng chị gia nhập nha.” – cô ấy cười.
“Nghe nói công ty cũ của chị… cũng ‘hành’ dữ lắm?”
“Ừm…” – tôi cười nhẹ.
“Cũng có chút sóng gió. Nhưng… qua rồi.”
“À đúng rồi.” – cô ấy ghé sát lại, thần thần bí bí.
“Sếp bọn mình á, cực kỳ dễ thương nha.
Không bao giờ bắt làm thêm không công đâu.”