1
“Ai thế? Vô ý thức vậy, một lúc chiếm luôn ba chỗ đậu xe?”
“Khu chung cư vốn đã thiếu chỗ đậu xe, giờ thì hay rồi, tất cả bị một mình cô ta chiếm hết!”
“Nhà nào mà oách vậy, không dám lên tiếng à? Không biết lái xe thì về trường dạy lái học lại đi, đừng làm ảnh hưởng người khác nữa!”
Trong lúc rảnh ở công ty, tôi lấy điện thoại ra xem, tưởng là chuyện tám nhảm của ai đó.
Mở ảnh to ra xem, thì ra là chỗ đậu xe của mình.
Tôi mua 3 căn hộ trong khu, lúc đó mua chỗ đậu xe được tặng 1 chỗ, nhưng thấy chỗ tặng vị trí không tốt, nên mua thêm 3 chỗ nữa.
Như vậy bố mẹ tới, bạn bè tụ tập cũng có chỗ đậu.
Hơn nữa kỹ thuật đậu xe của tôi chưa tốt, sợ làm trầy xe người khác, sau này đậu xe thành thạo rồi nhưng thói quen vẫn chưa bỏ ngay được.
Thấy mọi người hiểu lầm, tôi vội giải thích:
“Xin chào, ba chỗ đậu xe này đều do tôi tự mua, là chỗ đậu xe riêng, giấy tờ đầy đủ.”
“Vì gần lối đi nên tiện, tôi mới đậu vậy, không hề làm phiền ai cả.”
“Nếu bạn không có chỗ đậu, có thể lên ban quản lý thuê hoặc mua một chỗ.”
Đối phương im lặng, tôi tiếp tục bận việc.
Tan làm, tôi mới thấy tin nhắn trong nhóm cư dân:
“Chỗ đậu xe của mình cũng không thể đậu kiểu đó, làm xấu hình ảnh chung cư.”
“Tôi không có xe, cũng không thuê hay mua, chỉ đơn giản thấy chuyện bất bình nên thay mặt cư dân khác lên tiếng.”
“Cô nhận ra sai lầm là tốt rồi, lần sau đậu xe cho ngay ngắn, đừng để người ta hiểu lầm nữa.”
Hầy, giọng điệu kiểu dạy dỗ người khác.
Trong lòng tôi rất khó chịu, đậu xe trên chỗ của mình mà còn bị người khác lên lớp, cạn lời thật sự.
Nhưng lúc đó tin nhắn đã trôi mất, tôi cắn răng, không trả lời nữa.
Không muốn chấp nhặt với tiểu nhân.
Về đến nhà, nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn cho xe đậu ngay ngắn.
Rồi đến ban quản lý xin một tấm biển “Chỗ đậu xe riêng, xin đừng chiếm dụng.”
Tối đó, có người gửi lời mời kết bạn trên WeChat.
Tôi nhìn kỹ, thì ra là người ban ngày cãi nhau với tôi.
“Có đó không? Đồng ý kết bạn đi.”
Tôi hơi nghi hoặc: “Có chuyện gì vậy?”
Hàng xóm: “Ban ngày hiểu lầm cô, thật xin lỗi.”
Tôi bỗng thấy buồn cười, không ngờ anh ta lại chủ động xin lỗi, cũng coi như có chút lễ phép.
Tôi cũng không muốn chấp anh ta nữa.
“Không sao, mọi người đều là hàng xóm.”
Thái độ đối phương khá thành khẩn.
“Còn một chuyện nữa tôi muốn bàn với cô.”
“?”
“Cô xem, hai chỗ đậu xe kia để không cũng phí, hay cho tôi mượn nhé, mọi người là hàng xóm, vốn nên giúp đỡ nhau, coi như kết bạn.”
“Nhà tôi áp lực rất lớn, trên có bốn người già, dưới có hai đứa nhỏ, giờ môi trường làm việc khó khăn, lương lại hay bị cắt, mọi người đều rất vất vả, mong cô đồng ý.”
Tôi hơi sững người.
Theo phản xạ, tôi từ chối: “Không cho mượn được, tôi cần dùng.”
2
Đối phương không chịu buông.
“Tối nay tôi cũng đi xem rồi, kỹ thuật đậu xe của cô cũng tốt mà, xe đậu ngay ngắn rồi, còn dư hai chỗ không dùng tới, thật lãng phí, cho chúng tôi mượn đi, coi như tích đức.”
“Cô là con gái, sống trong căn nhà lớn, có mấy chỗ đậu xe rộng rãi, cuộc sống chắc cũng sung túc, coi như làm việc thiện đi.”
“Cô kết bạn với tôi cũng không thiệt, có chuyện gì tôi còn có thể đứng ra giúp đỡ.”
Tôi thấy buồn cười:
“Tôi ở nhà lớn, đậu xe rộng, đó là vì tôi có tiền, liên quan gì đến anh?”
“Anh không thể dùng đạo đức ép tôi nhường lợi ích cho anh.”
“Nói mượn cho hay, thực ra là muốn dùng chùa đúng không? Nếu không có chỗ đậu xe, thì đi thuê, một tháng 1000 tệ cũng không đắt. Tôi không cho thuê chỗ đậu xe của mình.”
“Tôi không quen anh, cũng không muốn kết bạn, và càng không có việc gì cần anh đứng ra giúp tôi.”
“Hơn nữa, cho dù sau này có việc cần nhờ người, tôi cũng chắc chắn không nhờ anh, chúng ta không thân thiết gì cả.”
Hàng xóm tức tối, gửi liền mấy tin nhắn thoại dài 60 giây.
Ở công ty nghe giọng khách hàng đã đủ mệt, không ngờ tan làm còn phải nghe người lạ càm ràm.
Tôi không muốn mở nghe, nhưng anh ta thấy tôi không trả lời, liền gửi thêm hơn chục tin nữa.
“Làm ơn gõ chữ được không? Tôi không muốn nghe giọng.”
“Hơn nữa tôi đã nói rất rõ ràng rồi, chỗ đậu xe của tôi không cho thuê, cũng không cho mượn, đồ của tôi thì tôi muốn xử lý thế nào là quyền của tôi, không liên quan gì đến anh.”
“Có vấn đề thì tìm ban quản lý hoặc cảnh sát, tôi đâu phải người giám hộ của anh, không có nghĩa vụ phải chiều theo anh.”
Dù giọng tôi có hơi gắt, nhưng trong lòng vẫn hơi lo lắng.