Tôi trợn mắt liếc anh ta một cái, quay người lại tiếp tục lướt điện thoại.
Tống Vân Trạch thấy ba về liền chạy tới, vội vàng hỏi:
“Ba ơi, nộp tiền đi! Hôm nay là hạn cuối rồi, không đóng là con bị đuổi khỏi lớp học thêm đấy!”
Tống Trí Viễn lúng túng nhìn tôi:
“Anh… anh không mang đủ tiền. Trước giờ chẳng phải đều là em đóng học phí cho nó sao?
Dù gì… nó cũng là con em mà…”
Tôi ngước mắt, giọng vẫn đều đều:
“Tôi hết tiền rồi.
Tiền tôi đổ hết vào mấy năm học thêm vừa rồi của quý tử nhà anh rồi đấy.
Giờ thì tìm mẹ kế xinh đẹp trẻ trung của cậu ta mà xin đi.”
Mặt Tống Trí Viễn lập tức đỏ bừng như gấc chín, lắp bắp muốn giải thích mà chẳng biết nói gì.
“Em nghe rồi đúng không? Anh chỉ là nói cho mẹ anh nghe thôi.
Anh đâu có thật sự muốn ly hôn?
Em cũng biết tính bà rồi đó — suốt ngày nói vớ vẩn, không thuận theo thì bà lại ầm lên, phiền muốn chết.”
Thấy tôi im lặng không đáp,
anh ta quay sang chỉ vào Tống Vân Trạch, bắt đầu trách móc:
“Con à, ba đã bảo đừng nói lung tung rồi mà!
Con xem, bị bà nội dạy cho thành ra thế này…
Không học thêm nữa! Tám ngàn tệ chứ ít à?
Học ở lớp cho tử tế vào, đừng làm ba mẹ tốn tiền thêm nữa, có biết kiếm tiền vất vả lắm không?”
“Nhưng mà… nhưng mà ba cũng từng nói…”
“Cút vào phòng làm bài đi!
Tối ngày chỉ biết ăn nói linh tinh.
Nhìn lại cái nhà xem — thành ra như thế này là do ai hả?!
Bây giờ bà nội con cũng đi rồi, tao xem tụi bây sống kiểu gì!”
Anh ta gắt lên, đuổi thằng bé về phòng.
Tôi đứng nhìn Tống Trí Viễn,
người đàn ông từng một thời hứa hẹn cả đời sẽ chăm sóc tôi.
Giờ đây, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ,
gương mặt sưng húp vì mấy hôm ăn toàn đồ nhiều dầu mỡ.
Bộ vest nhăn nhúm, cổ áo bung ra — cả người không còn lấy một chút phong độ nào ngày xưa.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, nói từng chữ:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Anh ta như không tin vào tai mình, trợn mắt nhìn tôi chằm chằm:
“Em có người khác rồi đúng không?!”
Tát!
Tôi giơ tay, tát thẳng vào mặt anh ta một cái:
“Tống Trí Viễn, anh còn là người không?
Đừng tưởng ai cũng giống anh.
Con trai thì về với anh, con gái theo tôi.
Không cần cấp dưỡng.
Nhà — chia đôi.”
“Không thể nào! Tiền vay ngân hàng tháng nào cũng là tôi trả!”
“Tài sản hình thành sau hôn nhân là của chung.
Còn tiền đặt cọc — là ba mẹ tôi bỏ ra toàn bộ.
Tôi để anh lấy một nửa là đã quá tử tế với anh và Tống Vân Trạch rồi.
Tiền — chuyển vào tài khoản tôi.”
“Anh không đồng ý!”
“Vậy thì ra tòa.”
Tôi chẳng buồn cãi nữa.
Cuộc hôn nhân này — tôi nhất định sẽ rời khỏi.
Tối hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc.
Sáng sớm hôm sau, thuê xe chuyển nhà.
Tôi dắt con gái rời khỏi căn hộ mà tôi đã sống hơn mười năm qua.
Đứng dưới tòa nhà nhìn lên lần cuối, tôi không thấy tiếc nuối.
Chỉ có một cảm giác duy nhất—
Tự do.
11.
Trong thời gian chờ tòa mở phiên, tôi cũng không rảnh rỗi gì.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần trường mẫu giáo của con gái, định bụng đợi con tốt nghiệp xong sẽ đưa bé về quê sống cùng ba mẹ tôi.
Tôi đã nhờ ba mẹ tìm trước một căn nhà ổn áp, với số tiền hiện tại tôi có trong tay, đủ để mua đứt.
Tôi tiếp tục viết truyện.
Một công ty phim ảnh từng mua bản quyền tác phẩm trước đây của tôi đột ngột liên hệ lại, không nói không rằng liền ký hợp đồng cho tác phẩm tiếp theo của tôi.
Trải qua vài năm phát triển, họ đã mở rộng quy mô thành công ty tầm trung rồi.
Họ kể, mấy năm nay nhờ chuyển thể từ truyện của tôi, họ làm được khá nhiều phim điện ảnh kinh phí thấp, phản hồi đều rất tốt.
Tống Trí Viễn thì nhiều lần dắt con trai tới, nói sắp đi công tác, nhờ tôi chăm vài hôm.
Vậy mà ngay tối đầu tiên, thằng bé ăn xong cơm lại không chịu rửa bát.
Tôi dọa nạt đủ kiểu, nó mới làm qua loa được vài cái rồi... quay sang dụ dỗ bé Hinh giúp nó.
Tôi bực quá, xách nó quay lại bồn rửa:
“Ở nhà tôi ăn cơm thì phải theo luật nhà tôi. Không thích thì cuốn gói về.”
Lúc đó nó mới lẩm bẩm vài câu rồi miễn cưỡng rửa nốt phần còn lại.
Tôi lấy bài kiểm tra nó mang về từ trường ra xem.