1
Tôi vừa kiểm tra xong danh sách vật phẩm cần cho buổi dã ngoại.
Vừa nhìn thấy 99+ tin nhắn trong nhóm phụ huynh, tôi ngây người.
Ba giờ sáng mà cũng không chịu ngủ sao?
Chỉ có mẹ của Lưu Lâm spam cả nhóm, gửi hơn trăm tin nhắn liên tiếp:
【@Cô Lý, sao cô không trả lời tôi? Có phải chột dạ rồi không?】
【@Cô Lý, phiền cô giải thích tại sao phí dã ngoại cô thu là 60 tệ/người, mà thực đơn ghi rõ chỉ có 9.9 tệ?】
【@Cô Lý, tiền của phụ huynh chúng tôi là mồ hôi nước mắt, cô ăn hoa hồng mà không thấy cắn rứt lương tâm à?】
【Cô mau giải thích đi! Nếu không tôi sẽ báo lên sở giáo dục!】
…
Đọc xong tôi thấy đầu như muốn nổ tung.
Mẹ của Lưu Lâm chính là kiểu “mẹ Thái tử” nổi danh.
Ngay khi vào lớp 10, bà ta đã muốn tôi 24/24 phải quan tâm tới con trai mình.
Thỉnh thoảng lại “kiểm tra miệng”:
【Cô Lý, hôm nay con tôi mang tất màu gì?】
【Cô Lý, tóc con tôi hôm nay dài thêm bao nhiêu cm?】
【Cô Lý, nó ăn mấy bát cơm?】
【Cô Lý, tại sao sai bài toán đó?】
【Cô Lý, bài thơ nào nó viết sai?】
Chỉ cần tôi trả lời không chính xác, bà ta lập tức gọi thoại.
Chỉ trích tôi không quan tâm học sinh, bắt tôi xin lỗi rồi hứa sẽ để ý hơn mới chịu dừng.
Còn tự lập ra cái gọi là chức vụ giám sát giáo viên trong nhóm.
Bà ta là đại diện phụ huynh, nói là thay mặt mọi người giám sát giáo viên.
Chỉ cần có chuyện gì, người đầu tiên làm to chuyện luôn là bà ta.
Vụ “ăn hoa hồng” lần này cũng là bà ta dẫn đầu kích động.
Nghe bà ta nói, nếu giáo viên dễ dàng ăn hoa hồng đến thế, thì giờ tôi đâu chạy xe đạp điện Yadea, mà phải là BMW rồi.
Cố gắng chịu đựng tới tận lớp 12, sắp được giải thoát, mà giờ lại bị đổ cái vạ “ăn hoa hồng”, tôi thực sự không gánh nổi!
Tôi day trán, sợ sự việc mất kiểm soát hơn nữa.
Vội nhắn lại trong nhóm:
【Mẹ Lưu Lâm, hình như chị đang hiểu lầm gì đó. Không hề có chuyện ăn hoa hồng đâu ạ.】
Sau đó tôi vội vàng mở máy tính, gõ như bay để tổng hợp tất cả chi tiết của chuyến đi và bảng chi phí cụ thể.
Đăng luôn vào nhóm:
【Chi tiết tất cả các khoản chi cho chuyến đi đây ạ, phụ huynh nào có thắc mắc có thể tự kiểm tra.】
2
Nhóm chat lặng ngắt vài giây.
Tôi thấy có 42 người xem tài liệu, thở phào nhẹ nhõm.
Chắc lần này cũng gỡ gạc được chút thanh danh.
Một số phụ huynh bắt đầu làm dịu không khí:
【Tôi đã bảo chỉ là hiểu nhầm thôi mà. Mọi người đều thấy cô Lý rất có trách nhiệm, chắc là hiểu nhầm thôi.】
【Đúng vậy, tôi vẫn tin vào nhân cách của cô Lý.】
【Mẹ Lưu Lâm, hay là chị xin lỗi cô Lý một tiếng đi, lần này chị hiểu nhầm rồi.】
Xin lỗi ư?
Tôi giật bắn người.
Gần như phản xạ tự nhiên, tôi lập tức nhắn lại:
【Không sao đâu ạ! Mẹ Lưu Lâm cũng chỉ là vì lo cho các con thôi. Giám sát giáo viên là việc nên làm.】
Trời cao ơi, nếu thật sự để bà ta xin lỗi tôi, không biết bà ta sẽ giở trò gì nữa.
Tưởng mọi chuyện đã xong, tôi đang định tắt điện thoại đi ngủ thì…
“Ting ting ting!”
Thông báo tin nhắn liên tục dội b/om.
Tim tôi thót lên một nhịp.
3
Mở lại nhóm, mẹ Lưu Lâm gửi luôn một tin nhắn thoại dài 60 giây.
“He he, cô tưởng làm vài cái báo cáo giả là qua mắt được tôi à? Mau hoàn tiền lại đi! Tôi tìm hiểu kỹ rồi, suất ăn 5 tệ có tận ba món mặn một canh, đủ để con chúng tôi no bụng rồi. Số tiền còn lại mau trả lại!”
Nói xong, bà ta gửi một tờ rơi quảng cáo không biết lấy ở đâu ra.
Trên đó viết “suất ăn 5 tệ”, còn kèm theo ba món một canh.
Trùng hợp là tên nhà hàng trên đó lại trùng với nơi tôi đặt cơm.
“Mọi người nhìn đi! Đừng nói là tôi đổ oan cho cô, mắt tôi là thước đo!”