10.Dọc đường về, Giang Phong – kẻ bình thường luôn bám dính lấy tôi – hôm nay lại lặng lẽ lạ thường. Cậu ta quay sang ngó ra cửa sổ, tránh nhìn tôi, rõ ràng muốn né tránh điều gì đó.
“Vậy ra, chính em đưa gã du côn kia đến chỗ Chu Nghệ?”
Không phải câu hỏi, mà là câu khẳng định. Tôi đâu cần bằng chứng, nhưng chắc chắn Giang Phong sẽ không giấu tôi.
Cậu nắm lấy tay tôi, tỏ vẻ lấy lòng:
“Chị, em chỉ sợ hắn quay lại tìm chị trả thù nên sau khi chuyện xảy ra, em kiếm hắn dằn mặt vài câu. Ai dè hắn yếu bóng vía quá, bảo Chu Nghệ đưa tiền để bỏ trốn. Chắc hai đứa chúng nó không hợp nhau nên dẫn đến xung đột. Có điều, chị đừng lo, kể cả điều tra thì cũng chẳng dính gì đến em.”
Tôi nhìn thẳng vào cặp mắt đang cố lảng tránh:
“Em đã nói những gì với hắn?”
“Chả… chả có gì. Em chỉ nhắc đến thân phận bố, hắn nghe xong bực lắm, bảo Chu Nghệ gây phiền cho hắn, làm hắn gặp họa…”
Thấy tôi bán tín bán nghi, cậu vội ghé sát, ra vẻ vô tội:
“Chị, tin em đi. Sau vụ lần trước, em thật sự biết lỗi rồi mà.”
Tôi đẩy mặt cậu ra:
“Nịnh nọt vô ích. Khi nào chịu về trường đi học lại?”
Dù Giang Phong khi phát điên chẳng coi ai ra gì, có một điều cậu không bao giờ làm: lừa tôi. Lần này cũng vậy. Tôi khá ngạc nhiên khi cậu không nhúng tay quá sâu.
Tôi không chấp nữa, Giang Phong phấn chấn tựa đầu lên vai tôi:
“Chờ xử lý xong xuôi, em sẽ ngoan ngoãn quay về. Nhưng chị quên một chuyện thì phải?”
Cậu hào hứng mở ghi âm lời khai của Chu Nghệ về Trình Chi, rồi gửi qua điện thoại tôi cho Trình Húc. Nội dung ngoài vụ sắp đặt hiếp dâm có Trình Chi mặc nhiên đồng ý, còn phanh phui cách cô ả giật dây Chu Nghệ bắt nạt những cô gái nào đến gần Trình Húc. Chỉ cần Trình Húc có chút não, cậu sẽ lập tức hiểu tại sao mấy cô gái “được Trình Chi khuyên nhủ” xong thì kẻ chuyển trường, kẻ trầm cảm, thậm chí có người tìm đến cái chết.
Về tới cổng nhà, quả nhiên tôi gặp người cần gặp. Dạo này bận vụ của Chu Nghệ, tôi cố tình lờ cậu ta. Thấy tôi tay nắm tay Giang Phong, mặt Trình Húc sa sầm hẳn. Dù biết Giang Phong là em trai tôi, cậu vẫn căng thẳng, mãi cho tới khi cậu ấy vào trong, nét mặt Trình Húc mới hoàn toàn sụp đổ.
Cậu bước tới, cúi đầu nắm chặt cổ tay tôi, giọng khàn khàn:
“Giang Dung…”
Tôi chẳng phản kháng, nhẹ giọng:
“Trên điện thoại em trai tôi gửi cậu, chuyện rất rõ ràng. Trình Chi là em gái cậu. Nể mặt cậu, tôi có thể không truy cứu, nhưng không thể coi như chưa xảy ra gì. Cô ta như quả bom nổ chậm, quá nguy hiểm. Vậy nên, sau này mỗi người một cuộc sống, đừng liên lạc nữa. Chúc cậu thi đại học thuận lợi.”
Tôi vừa lách sang định vào nhà thì bị cậu ta ôm từ phía sau:
“Không được, lỗi của Trình Chi, sao bắt tớ gánh hậu quả?”
Dứt lời, cổ tôi chợt cảm nhận hơi ẩm nóng:
“Tớ đã hứa sẽ bảo vệ cậu, tớ nhất định làm được. Cho tớ thêm cơ hội, đừng vội phủ nhận tấm chân tình này.”
Tôi gạt cậu ra:
“Trình Húc, thứ “chân tình” mà tớ không cảm nhận được, chẳng đáng một xu.”
Nói suông ai chẳng nói hay.
11.Sáng hôm sau đến lớp, nghe thầy bảo bố mẹ Trình Chi vừa xin nghỉ ốm dài hạn cho cô ta. Kỳ thi đại học cận kề mà xin vắng, ai nấy đều đoán già đoán non. Vừa lúc chuyện Chu Nghệ xảy ra, lập tức có người nối hai sự kiện lại với nhau.
Lập tức, bọn cơ hội “té nước theo mưa”.
“Nhớ vụ cô nàng Vương Chiêu Đệ nhảy lầu đợt trước không? Hồi đấy Trình Chi với Chu Nghệ gây không ít rắc rối.”“Giết người như vậy, chẳng lẽ Trình Chi cũng dính líu?”“Tớ nghe đồn, trước khi nhảy lầu, Vương Chiêu Đệ bị nhốt suốt đêm trong WC. Mà Trình Chi thân với Chu Nghệ thế, sao không biết gì cho được?”“Ừ đúng! Nếu không phải có Trình Húc chống lưng, ai thèm ngó đến nhỏ đó. Suốt ngày giả vờ trong sáng, chắc ganh ghét Vương Chiêu Đệ thôi.”
Nói đến đây, cả đám quay sang nhìn mấy cô gái thường lảng vảng với Chu Nghệ.
“Mấy cậu đó chắc biết chuyện Vương Chiêu Đệ chứ?”
Cả bọn kia sợ xanh mặt, chỉ muốn độn thổ. Giờ phút này, ai dám thừa nhận từng thân thiết với Chu Nghệ?
Thấy không lật được thêm chuyện, nhóm “ngoài rìa” lại quay sang tôi:
“Giang Dung, cậu gần gũi với Trình Húc như thế, hẳn biết vì sao Trình Chi xin nghỉ đúng không?”
Tôi cười nhạt:
“Nếu muốn rõ, tớ cho số Trình Húc. Cứ gọi mà hỏi.”
Mấy kẻ kia á khẩu, đành im re. Tôi nhìn đám tò mò thích làm to chuyện, âm thầm tính toán. Đám tham gia trực tiếp bắt nạt Giang Điềm, tôi đã có sắp xếp “xứng đáng” cho từng đứa. Chỉ còn loại “mỏ hỗn” này, pháp luật không thể buộc tội, nhưng chính chúng cũng góp phần đẩy nạn nhân xuống vực thẳm.
Thực tế, tổn thương mà kẻ bị bắt nạt gánh chịu chỉ một phần từ hành động bạo lực; phần còn lại là mớ tin đồn, lời gièm pha lặp đi lặp lại ngày qua ngày. Đó cũng là một dạng bắt nạt, nhưng khối người không nhận ra. Họ nói ra những lời cay độc mà chẳng lường hết hậu quả.
Trình Chi nghỉ học, Trình Húc mấy hôm cũng không đến. Đến chiều tối vài ngày sau, lúc tan học, tôi lại thấy cậu ta.
Trông cậu tiều tụy hẳn, cằm lún phún râu, mắt vằn tia máu, không còn vẻ sáng sủa thường ngày. Gặp tôi, cậu lập tức chặn đường.
“Giang Dung!”