Chị dâu hai bị ép đến phát điên, thậm chí còn ra tay đánh cả bố mẹ tôi.
Cuối cùng nhà máy bị bán rẻ, còn nợ đầm đìa.
Bố mẹ tôi đành bắt xe đến tìm tôi. Lúc đó, tôi đang ngắm chiếc xe mới vừa mua.
Vừa thấy tôi có xe sang, hai người liền đỏ mắt:
“Con Mập, nhà gặp chuyện rồi, bán chiếc xe này đi, vừa đủ giúp hai anh con trả nợ.”
Tôi đảo mắt khinh bỉ, móc ra đoạn ghi âm anh chị từng hứa sẽ chăm sóc bố mẹ.
“Bố mẹ, ngày đó hai người chẳng chia cho con đồng nào. Anh chị thì nói sẽ nuôi dưỡng bố mẹ. Đây là bằng chứng.”
Thái độ tôi rất dứt khoát. Bố mẹ nhìn nhau một cái, rồi lặng lẽ bỏ đi.
Tôi biết mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Quả nhiên, bọn họ liền đi tìm một chương trình truyền hình địa phương.
Mời hẳn phóng viên tới, khóc lóc tố tôi bất hiếu.
“Có tiền mà không nuôi bố mẹ là bất hiếu! Không giúp anh em là bất nghĩa! Có đứa con gái như vậy, chúng tôi già cả biết sống sao đây?”
Y như dự đoán, cư dân mạng lập tức ném đá tôi, chửi tôi bạc tình bạc nghĩa.
Thậm chí có người còn tìm đến cửa tiệm spa, nhổ nước bọt, ném trứng thối.
Tôi ngay lập tức gửi đoạn clip quay lén lúc chia tiền ngày trước cho chương trình truyền hình.
Ngay hôm đó, chương trình đã phát sóng video:
“Trời ơi! Hơn 6 triệu mà chỉ chia cho con gái 8 vạn? Giờ vẫn còn kiểu bố mẹ trọng nam khinh nữ thế này à?”
“Xem ra cặp vợ chồng già kia không đơn giản như họ nói đâu!”
Bố mẹ tôi loạn cả lên, chạy đến quỳ sụp trước cửa tiệm, bắt đầu giở bài khổ:
“Con ơi, dẫu cha mẹ có trăm ngàn lỗi lầm… thì vẫn là người sinh thành nuôi dưỡng con mà! Để ba mẹ viết giấy nợ được không? Xin con cứu lấy anh con với…”
Cư dân mạng vừa xem hết đoạn “drama” lại quay sang tranh cãi:
“Thôi thì dù sao cũng là cha mẹ, giúp một chút cũng nên.”
Bố mẹ tôi mừng ra mặt, ngỡ rằng họ sắp đạt được mục đích.
Còn tôi chỉ bật cười –
May mà tôi vẫn còn con bài tẩy.
8
Tôi làm ở nhà máy nhiều năm, tuy không phụ trách tài chính, nhưng lợi nhuận mỗi năm tôi vẫn nắm tương đối rõ.
Tôi đưa ra bằng chứng cho thấy chị dâu cả đã giấu bớt lợi nhuận. Thực tế năm đó lời phải hơn 800 vạn, vậy mà chị ta âm thầm chuyển hơn 200 vạn về nhà mẹ đẻ. Còn chị dâu hai cũng tranh thủ vét kha khá, thậm chí mua cả căn nhà đứng tên em trai bên ngoại.
Tôi đặt toàn bộ bằng chứng trước mặt bố mẹ:
“Bố mẹ, đây chính là hai cô con dâu mà bố mẹ thương yêu hết mực. Họ để bố mẹ ra mặt đi khắp nơi xin tiền làm trò cười, còn mình thì ngồi nhà xem cảnh bố mẹ mất mặt. Thật đúng là gia đình ‘hòa thuận’ quá nhỉ?”
Bố mẹ nhìn xấp giấy trong tay, cổ họng nghẹn ứ, không thốt nên lời. Đôi mắt già nua của họ tràn đầy hoang mang và thất vọng.
Ngay khoảnh khắc ấy, có lẽ họ mới thật sự bắt đầu lo sợ – rằng mình rồi sẽ già mà không ai nương tựa.
Tôi lại lấy ra một bảng tính:
“À, tôi cũng tính rồi. Chưa tính đến phần tiền bị chị cả giấu và căn nhà chị hai mua lén, thì sau khi bán xưởng, nhà vẫn còn thừa ra vài vạn, tức là… không còn nợ gì cả.”
Bố mẹ cầm bảng lên, ngã ngồi xuống đất, hoàn toàn câm nín.
Trước khi rời đi, tôi bảo Tiểu Lưu đưa cho họ một tấm thẻ:
“Trong này có 30 ngàn. Từ giờ, mỗi năm tôi sẽ gửi một khoản tiền dưỡng lão. Hai người đi đi.”
Bố mẹ cầm lấy thẻ, ánh mắt hơi lay động.
Mẹ tôi nghẹn giọng:
“Man Man… bố mẹ… xin lỗi con.”
Bố cúi đầu, không nói gì, chỉ khẽ ôm lấy mẹ, loạng choạng rời đi.
Dân mạng cuối cùng cũng câm miệng.
Bạn trai tôi đi công tác về, chúng tôi chuẩn bị kết hôn.
Tôi quay lại tiếp quản nhà máy – món quà sính lễ mà nhà trai tặng tôi.
Hai ông anh nghe tin, liền mặt dày mò đến:
“Ối dào, Man Man à, sao em không nói sớm là đang yêu con trai tổng giám đốc Vương! Nhà họ Vương là khách hàng lớn của chúng ta đấy. Biết là người một nhà thì xưởng này nên giao cho em từ đầu rồi!”
Ha… nghe cũng hay phết.
Người mà họ gọi là “Tổng giám đốc Vương” – chính là bố chồng tương lai tôi, chủ một công ty thực phẩm lớn.
Vương Tiêu – bạn trai tôi – dạo trước hay lấy cớ hợp tác để đến nhà máy gặp tôi. Rồi chúng tôi tự nhiên ở bên nhau.
Anh ấy không hề chê tôi mập, nhà anh cũng rất quý tôi – thấy tôi siêng năng, biết nỗ lực, là cô gái tốt.
Ánh mắt chị dâu cả đầy ghen tỵ, không cam lòng chen vào:
“Chị thông gia à, chị chưa biết đâu, con Man Man nhà tôi thì lười ăn lười ngủ, lại còn kén ăn nữa, nấu gì cũng chê. Không như em gái tôi – Giang Dao – vừa xinh lại dịu dàng. Hay là chị cân nhắc con bé đó cho cậu Vương nhà mình…”
Mẹ chồng tương lai của tôi liếc mắt, hừ lạnh:
“Vì nhà mấy người nghèo nên không nuôi nổi Man Man thì đúng rồi. Nhưng tôi có mời riêng đầu bếp, đảm bảo cho Man Man ăn uống vừa ngon vừa lành mạnh.”
Bố chồng tương lai thì ít lời, chỉ ra hiệu cho người đuổi hai vợ chồng anh cả ra ngoài.
Chị dâu vẫn cố la lối.
Vương Tiêu đứng dậy, giọng mỉa mai:
“Giang Dao hả? Không phải tiểu tam mà chồng chị đang nuôi à? Tôi còn thấy hai người họ ôm nhau tình tứ giữa phố hôm trước đấy.”
Chị dâu hét toáng lên:
“Anh nói bậy! Vu khống! Bịa đặt!”
Tôi gửi cho cô ta một đoạn video, lạnh nhạt nói:
“Xem đi.”
Giây sau, chị ta hét chói tai rồi lao vào anh cả, hai người đánh nhau náo loạn cả phòng.
Vương Tiêu thì không quên chốt một cú:
Trước mặt anh cả, anh lấy ra một tấm thẻ, đưa thẳng cho anh hai:
“Anh hai, nghe nói bố mẹ Man Man ở quê gần đây túng thiếu. Nhờ anh giúp tôi đưa 5 vạn này cho họ nhé.”
Không ai bỏ lỡ ánh mắt thèm khát hiện rõ trên mặt hai ông anh.
Chị dâu cũng quên béng chuyện chồng mình ngoại tình, nhào vào giành tiền với chị dâu hai.