1
Em dâu tôi – Trần Lệ – là quản lý khách sạn.
Buổi tiệc mừng thọ 60 tuổi của mẹ chồng lần này là do cô ta toàn quyền lo liệu.
Lúc đầu, hai nhà chúng tôi bàn rõ ràng:
Trừ đi 60.000 tệ mẹ chồng tự bỏ từ tiền tiết kiệm, phần còn lại chia đôi.
Vậy mà hôm nay Trần Lệ lại đổi giọng.
Cô ta nói, hôm nay đồ ăn bình thường thôi, chắc tầm năm sáu vạn là cùng.
Có nhiều hơn chút, khoảng một hai vạn, cũng không đáng kể.
Tôi vừa định lấy điện thoại ra quét mã chuyển tiền, thì sực nhớ đến bài đăng mình vừa đọc.
Do dự vài giây, Trần Lệ đã rút từ đâu ra một cái máy tính, “tạch tạch tạch” vài cái.
Một chuỗi con số hiện lên:
“Tiền thuê sảnh, tiền rư:ợ,u th,u,ốc, cộng thêm các chi phí lặt vặt, tổng cộng ba mươi vạn. Chị chỉ cần chuyển cho em hai mươi vạn là được.”
Nụ cười trên môi tôi cứng lại.
Không thể tin nổi.
“Hai mươi vạn á?”
Rõ ràng tôi không tin.
Trần Lệ giải thích: “R,ư,ợu toàn dùng là Mao Đài, giá cao là phải thôi.”
Tôi nhíu mày:
“Nhưng ban đầu nói rõ là chia đôi, giờ em lại bắt nhà chị trả nhiều như vậy, sao hợp lý được?”
Nhà mẹ đẻ của Trần Lệ ít người, nhưng tiền mừng thì đã nói là chia đều.
Họ hàng bên tôi đến đông hơn, nhưng chuyện này cũng đã bàn kỹ, lúc đó cô ta chẳng nói gì.
Hơn nữa, họ hàng nhà tôi đi mừng cũng đâu ít — trung bình mỗi người biếu khoảng ba ngàn.
Tiền mừng đó chia đôi, tôi cũng chẳng hề tính toán.
Tôi cảm thấy có gì đó rất sai sai.
Lại nhớ đến bài viết vừa xem.
Thuật toán đâu có vô cớ mà đẩy bài như vậy cho tôi đọc.
Chắc chắn là có lý do — quan hệ giữa tôi và Trần Lệ vốn đã như nước với lửa rồi.
2
Trần Lệ như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, giọng điệu trở nên mỉa mai:
“Không phải chứ, chị chẳng lẽ định chiếm lợi của em à?”
“Hay là—”
Ánh mắt cô ta quét từ đầu đến chân tôi, khinh khỉnh:
“Chị định quỵt tiền?”
“Tôi không hề định quỵt, chỉ là cảm thấy…” — tôi còn chưa nói xong thì chồng tôi, Triệu Triết, đã bước nhanh tới.
Anh ta cười xòa hòa giải:
“Thôi nào, cùng một nhà cả, tính toán kỹ quá làm gì. Hai mươi vạn thì hai mươi vạn, nhà mình trả là được, đừng để mẹ buồn.”
Vừa nghe thế, lửa giận trong lòng tôi bốc lên phừng phừng.
“Không phải hai mươi vạn thôi sao” — nói nghe dễ dàng thật!
Đó là cả một năm lương của anh ta đấy!
Tôi vừa định kéo Triệu Triết lại để nói cho ra nhẽ, thì mẹ chồng từ phía sau đi tới, nắm tay Trần Lệ, giọng đầy yêu chiều:
“Anh chị con không phải người keo kiệt đâu, chuyện tiền bạc dễ bàn mà.”
Nhìn cảnh mẹ chồng che chở em dâu như thế, lòng tôi càng thêm chua chát.
Quan hệ giữa tôi và Trần Lệ tệ như vậy, phần lớn là vì mẹ chồng.
Ngay khi em trai chồng cưới xong thì bị công ty cử ra nước ngoài, cả năm chẳng về được lần nào.
Mẹ chồng thấy Trần Lệ “tội nghiệp”, nên bảo vợ chồng tôi phải “chăm sóc thêm”.
Lúc đó tôi nghĩ cũng hợp lý, nên không nói gì.
Nhưng mẹ chồng càng lúc càng quá đáng.
Có lần là kỷ niệm 3 năm ngày cưới của tôi và Triệu Triết.
Anh ấy tặng tôi một chiếc vòng vàng.
Bị Trần Lệ nhìn thấy, cô ta đỏ cả mắt.
Thế là mẹ chồng bắt Triệu Triết cũng phải tặng cho Trần Lệ một cái, nói rằng “em trai không ở nhà, anh trai phải bù đắp thay”.
Và Triệu Triết thực sự làm thế.
Chuyện kiểu đó, hai năm nay không biết xảy ra bao nhiêu lần.
Tôi và anh ta cũng vì vậy cãi nhau không ít lần.
3
Tôi không thể nhịn nổi nữa, lớn tiếng nói:
“Mẹ, ban đầu nói rõ là chia đôi, giờ cô ta mở miệng đòi thêm hai mươi vạn, vậy có hợp lý không?”
“Còn tiền mừng nữa, toàn bộ chúng ta chia đều, tổng cộng cũng hơn mười vạn, sao chẳng ai nhắc đến?”
Trần Lệ lập tức rưng rưng nước mắt, quay sang mẹ chồng giọng ấm ức:
“Mẹ, con đâu có muốn nhiều, chỉ là họ hàng bên chị ấy ăn nhiều hơn, nhận mừng cũng nhiều hơn. A Viễn lại không ở nhà, con phải một mình lo toan mọi thứ…”
Mẹ chồng nghe thế thì thương lắm, liên tục liếc mắt ra hiệu cho Triệu Triết.
Anh ta vội kéo tay tôi, hạ giọng:
“Thôi thôi, đừng cãi nữa, để người ta nhìn chê cười. Tiền thì đưa là xong.”
Tôi liếc anh ta, thất vọng tột cùng.
Không biết nhìn vào, ai cũng tưởng Trần Lệ mới là vợ anh ta.
Tôi hít sâu:
“Muốn tôi trả thêm hai mươi vạn cũng được — nhưng ít ra em phải đưa hóa đơn cho tôi xem, để tôi biết tiền dùng vào đâu chứ?”
Trực giác của phụ nữ mách bảo tôi:
Cô ta đang nói dối.
Và tôi cược rằng cô ta chẳng có hóa đơn nào cả.