8.
Những ngày sau đó, tôi dốc toàn lực phối hợp cùng đội ngũ đối tác Đức.
Ông Hermann đã sắp xếp riêng cho tôi một văn phòng độc lập, nằm ngay trên tầng làm việc mà họ đang tạm thuê – hoàn toàn cách biệt với công ty của Lục Đào.
Một môi trường làm việc hoàn toàn mới.
Không còn chính trị nội bộ.
Không còn đấu đá ngấm ngầm.
Chỉ còn lại sự tôn trọng và theo đuổi chuyên môn đến cùng.
Đội ngũ của Hermann—ai nấy đều giống ông:
Chỉn chu, hiệu quả, thực tế.
Chúng tôi cùng nhau rà soát lại từng dòng tài liệu kỹ thuật, từng văn bản mà công ty Lục Đào đã cung cấp.
Khối lượng công việc khổng lồ, tài liệu chất thành núi.
Nhưng tôi lại thấy bình thản, thậm chí… rất yên tâm.
Vì tôi biết, lần này, mỗi giây tôi bỏ ra là để xây một con đường cho chính mình—
chứ không phải để may áo cưới cho người khác mặc.
Chiều hôm đó, khi đang kiểm tra tài liệu thông số kỹ thuật của hệ thống truyền động cho thiết bị lõi, tôi bỗng cau mày.
Có điều gì đó không đúng.
Mô hình dữ liệu trong tài liệu này… rất quen.
Quá quen.
Tôi mở các bản tài liệu cũ mà công ty Lục Đào từng nộp ra đối chiếu—nhưng không tìm được bản gốc.
Nó giống như từ trên trời rơi xuống, không có nguồn rõ ràng.
Tôi trầm ngâm hồi lâu.
Đột nhiên, một dự án bị lãng quên trong ký ức của tôi… vụt sáng lên như tia chớp.
Là một đề án thử nghiệm mà tôi từng độc lập phụ trách nửa năm trước.
Lúc đó công ty có ý định mở rộng sang một lĩnh vực mới, và giao cho tôi làm phần nghiên cứu ban đầu.
Tôi đã dành rất nhiều tâm huyết để dựng nên một mô hình dữ liệu sơ bộ.
Nhưng sau này, do công ty thay đổi định hướng, dự án bị treo vô thời hạn.
Toàn bộ tài liệu vẫn còn lưu trong máy tính công ty cũ của tôi.
Tôi lập tức dựa vào trí nhớ, viết lại vài thuật toán lõi của mô hình đó lên giấy.
Rồi đem so sánh với tài liệu đang nằm trước mắt.
Trùng khớp hoàn toàn.
Chỉ có vài thông số chủ chốt bị thay đổi nhẹ—dấu vết chỉnh sửa vẫn còn rõ ràng.
Tôi theo mạch các thông số đã bị sửa, tiến hành mô phỏng lại toàn bộ chuỗi tính toán.
Và kết quả khiến tôi lạnh cả sống lưng.
Đây là một cái bẫy.
Một cái bẫy chết người.
Triệu Nhã, hoặc đúng hơn là Lục Đào — bọn họ không chỉ đánh cắp công trình dang dở của tôi, mà còn tùy tiện chỉnh sửa nó theo cách cực kỳ ngu xuẩn.
Chắc là bọn họ đọc không hiểu toàn bộ logic bên trong mô hình tôi xây dựng.
Nhưng vì nóng ruột, vì muốn nhanh chóng "báo công" với phía Đức, nên cứ tưởng mấy thông số kia chỉ là con số… vô thưởng vô phạt.
Họ không biết.
Chính những thông số đó là xương sống của toàn bộ hệ thống truyền động.
Nếu đem mô hình này đi sản xuất hàng loạt, giai đoạn đầu có thể không xảy ra vấn đề.
Nhưng chỉ cần hệ thống vận hành vượt qua một ngưỡng chịu tải nhất định—toàn bộ sẽ sụp đổ do quá tải cục bộ.
Và hậu quả không chỉ là thiết bị hỏng.
Đó sẽ là một tai nạn nghiêm trọng.
Thậm chí có thể ảnh hưởng đến an toàn con người.
Với phía Đức, thiệt hại ước tính sẽ lên đến hàng chục triệu euro.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay khẽ run vì vừa giận vừa lạnh gáy.
Lục Đào, cái anh dám tự nhận mình là người làm “quản trị chiến lược”—
Anh đang phạm tội.
Vì muốn ôm hết công lao.
Vì muốn nâng đỡ cái “bình hoa rỗng” mà anh gọi là người yêu.
Anh dám lấy tính mạng, tiền bạc, uy tín quốc tế ra làm trò chơi?!
Anh không chỉ muốn hủy hoại tôi.
Anh muốn kéo tất cả mọi người chết chung.
Tôi siết tay, ánh mắt lạnh buốt dán chặt vào từng dòng số bị chỉnh sửa.
Lúc đầu, tôi chỉ muốn lấy lại danh dự.
Chỉ muốn anh trả giá cho sự phản bội.
Nhưng bây giờ—tôi đổi ý rồi.
Tôi sẽ khiến anh thân bại danh liệt.
Không bao giờ ngóc đầu lên được.
9.
Tôi không lập tức lao vào văn phòng của ông Hermann để vạch trần tất cả.
Làm vậy, tuy có thể chứng minh tôi trong sạch, và cho thấy năng lực của mình…
Nhưng vẫn chưa đủ “chấn động”.
Lục Đào hoàn toàn có thể đá quả bóng trách nhiệm về phía bộ phận kỹ thuật,
tìm vài người thế mạng, ký quyết định sa thải rồi đóng lại toàn bộ vụ việc.