01
Một cảm giác bỏng rát bùng nổ trên má trái.
Tôi bị đánh đến choáng váng, đầu ong ong.
Đôi dép nhựa màu hồng đó, rõ ràng là tôi vừa đặt mua tuần trước, bây giờ lại bị người đàn bà kia cầm chặt trong tay, hoa văn ở đế dép in hằn trên da tôi.
Nỗi nhục nhã còn đau hơn cả vết thương.
“Cô là ăn trộm!”
Thấy tôi không bị hù dọa mà trái lại còn trừng mắt nhìn mình, cô ta quát lên, vung dép định tiếp tục đánh.
Tôi lùi lại một bước, tránh kịp.
Ngực phập phồng kịch liệt, không phải vì sợ, mà vì lửa giận bốc đến đỉnh đầu.
Tôi móc điện thoại từ trong túi ra.
Người phụ nữ khoanh tay, nhướn mày:
“Làm gì? Gọi cứu viện hả? Tôi nói cho cô biết, hôm nay cho dù cô có gọi trời kêu đất, thì cái nhà này vẫn là của tôi.”
Tôi mặc kệ cô ta, trực tiếp bấm số gọi ban quản lý chung cư.
Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy.
“Alô, xin chào, đây là trung tâm quản lý Lan Sơn Nhất Phẩm.”
“Xin chào, tôi là Lâm Vãn, chủ hộ căn 2301, tòa 1, đơn nguyên 2.”
Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
“Tôi phát hiện trong nhà mình có một người phụ nữ lạ mặt, cô ta không cho tôi vào cửa, còn đánh tôi.”
“Làm ơn cử bảo vệ đến xử lý ngay.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó vang lên tiếng giấy tờ lật soàn soạt.
“Lâm Vãn phải không? Đợi chút để tôi kiểm tra.”
“…Ồ, chủ hộ căn 2301 không phải họ Vương sao?”
“Ông Vương sáng nay vừa báo với chúng tôi rồi, nói vợ ông ấy sẽ dọn vào trước, nhờ chúng tôi để ý giúp.”
Ông Vương?
Đầu tôi như nổ tung.
Hợp đồng mua nhà, giấy trắng mực đen rõ rành rành tên tôi!
Ở đâu ra một ông Vương?
Người phụ nữ đứng cửa cũng nghe thấy nội dung cuộc gọi, cười càng đắc ý, còn nhép miệng nói: “Ăn trộm.”
“Không thể nào!”
Tôi gầm lên trong điện thoại:
“Chủ hộ là tôi, Lâm Vãn! Dữ liệu của các người nhầm rồi! Tôi có hợp đồng mua bán và sổ đỏ bản điện tử trong điện thoại đây.”
“Thưa cô, dữ liệu chúng tôi ghi nhận, chủ hộ là ông Vương.”
“Có khi nào cô bị lừa rồi không? Giờ bọn lừa đảo tinh vi lắm, photoshop giả giấy tờ là chuyện thường.”
“Chúng tôi chỉ công nhận danh sách chủ hộ do chủ đầu tư cung cấp.”
Giọng nhân viên quản lý mang theo chút thiếu kiên nhẫn.
“Thế này nhé, cô nên trao đổi với ông Vương hoặc vợ ông ấy trước, chúng tôi không tiện can thiệp chuyện gia đình của chủ hộ.”
Chuyện gia đình?
“Cô ta không phải người nhà tôi, cô ta xâm nhập trái phép vào nhà tôi!”
“Tút—tút—tút—”
Đối phương cúp máy thẳng thừng.
Tôi siết chặt điện thoại, gân xanh nổi trên mu bàn tay.
Tốt lắm. Rất tốt.
Không trông cậy được vào ban quản lý nữa rồi.
Tôi hít sâu, không chút do dự bấm gọi 110.
Người phụ nữ bên kia thấy động tác của tôi, nụ cười trên mặt cuối cùng cũng tắt bớt, nhưng cô ta vẫn khoanh tay dựa cửa, ra vẻ không sợ hãi, nhìn tôi đầy khiêu khích.
“Alô, 110 phải không? Tôi muốn báo án.”
Giọng tôi lạnh như băng:
“Địa chỉ: Lan Sơn Nhất Phẩm, tòa 1, đơn nguyên 2, căn 2301.”
“Có người xâm chiếm bất hợp pháp tài sản của tôi và hành hung tôi.”
“Đúng, hiện tại tôi đang ở cửa, cô ta không cho tôi vào.”
“Mặt tôi bị cô ta dùng dép đánh sưng, có dấu vết rõ ràng, yêu cầu giám định thương tích.”
Tôi chậm rãi, từng chữ từng chữ nói rõ sự việc.
Cứ mỗi câu tôi nói ra, sắc mặt người phụ nữ kia lại đen thêm một phần.
“Tôi có hợp đồng mua bán, chứng từ thanh toán, giấy tờ tùy thân đầy đủ.”
“Tôi yêu cầu cảnh sát lập tức đến xử lý, đuổi kẻ xâm nhập trái phép ra khỏi nhà tôi.”
Cúp máy, tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Cô dám báo cảnh sát thật? Cô tưởng cảnh sát đến là có ích à?”
Giọng cô ta the thé, “ Tôi nói cho cô biết, cô đang tự rước họa vào thân đấy!”
“Có phải rước họa hay không, đợi cảnh sát tới rồi nói.”
Tôi lùi mấy bước, dựa lưng vào bức tường đối diện.
Người phụ nữ hung hăng trừng mắt liếc tôi, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa.
02
Tôi dựa vào tường, cảm giác đau nhói trên má trái càng lúc càng rõ rệt.
Đợi một lúc, người phụ nữ kia lại mở cửa.
Cô ta thay đổi thái độ, giọng gắt gỏng:
“Còn chưa cút à? Tưởng cảnh sát đến thì cô có lý chắc?”
Cô ta từng bước tiến đến gần tôi,
“Tôi nói cho cô biết, cảnh sát đến cũng chỉ bắt cô đứa ăn trộm định lẻn vào nhà người ta!”
“Ăn trộm?”
Tôi bật cười vì tức:
“Đây là nhà tôi. Tôi trộm đồ của chính mình chắc?”
“Nhà của cô?”
Cô ta cười khẩy, đột nhiên đưa tay giật lấy túi xách của tôi:
“Tôi xem thử trong túi cô có phải chứa chìa khóa ăn trộm không! Còn dám cãi à? Để tôi xé nát mặt cô ra xem.”
Móng tay cô ta sắc nhọn, tôi hoảng hốt lùi về sau, túi xách bị cô ta giật đến biến dạng.
“Buông tay!”
Tôi dùng sức giật lại, giữ chặt túi xách, nhưng lực quán tính khiến lưng tôi đập mạnh vào tường, phát ra tiếng “thịch” đau điếng.
“Cô dám động vào tôi lần nữa, tôi sẽ tiếp tục báo cảnh sát. Để vị hôn phu tôi Giang Hà tới xử lý.”
Tôi ôm lưng, nghiến răng lôi tên Giang Hà ra.
Anh ta là chỗ dựa duy nhất của tôi lúc này.
Nghe đến hai chữ “Giang Hà”,