1
Tôi dẫn con ra ban công, nhẹ nhàng lau nước mắt cho thằng bé.
“Con yêu, con chỉ cần lo học cho giỏi. Bố mẹ sẽ không ly hôn đâu, con cũng sẽ không mất bố.
Cô kia là người tốt, cô ấy không phá hoại gia đình mình đâu. Những gì chúng ta có hiện tại đều là nhờ cô ấy, con hiểu không?
Vậy nên, cứ yên tâm mà học hành.”
Nó vẫn chưa hiểu hết, dù sao cũng chỉ mới mười mấy tuổi.
Nhưng thấy tôi nói vậy, nó chỉ dụi dụi mắt, không khóc nữa.
“Mẹ ơi, con hiểu rồi. Con sẽ coi như chẳng biết gì cả.”
Tôi xoa đầu nó.
“Ngoan, làm xong bài tập rồi đi ngủ đi.
Mai mẹ còn phải đi làm nữa.”
Nó lại hỏi tiếp:
“Mẹ, mẹ vừa nói mẹ và bố được thăng chức là nhờ cô ấy sắp xếp?
Cô ấy quyền lực vậy sao?”
Tôi bật cười.
“Dĩ nhiên rồi.
Vì cô ấy là sếp của cả bố lẫn mẹ mà.”
Mặt nó lộ rõ vẻ ngạc nhiên, rồi thoáng chút lo lắng:
“Vậy cô ấy… có bắ//t nạ//t mẹ không?”
Đến lượt tôi sững người.
“Sao con lại nghĩ như thế?”
Nó mím môi.
“Con chỉ thấy hai người là đối thủ, mà cô ấy lại là sếp của mẹ, chắc chắn sẽ b//ắt nạ//t mẹ.”
Tôi phì cười.
“Yên tâm đi con trai, không đâu.
Mau làm bài tập đi.”
Nó không hỏi thêm gì nữa, quay đầu chạy vào phòng, tiếp tục làm bài.
Tôi đứng một mình ngoài ban công, gió nhẹ lướt qua, đầu óc như rơi vào trạng thái mơ hồ.
Dù sao tôi cũng không thể ngờ, có một ngày mình phát hiện chồng ngoại tình… lại nhận được nhiều thứ đến vậy.
2
Việc phát hiện ra chồng tôi – Thẩm Gia Minh ngoại tình, hoàn toàn là một cú sốc bất ngờ.
Chúng tôi cùng vào làm ở một công ty, năng lực tương đương nhau. Thế mà anh ta thăng tiến nhanh hơn tôi rất nhiều.
Ban đầu tôi nghĩ do mình mang thai và sinh con nên bị chậm lại.
Về sau tôi mới phát hiện, lý do không phải vậy.
Là bởi vì… Thẩm Gia Minh đã leo lên giường của Lâm Tâm Nguyệt.
Hôm đó là tiệc cuối năm của công ty.
Lâm Tâm Nguyệt không chỉ trao cho Gia Minh hàng loạt giải thưởng, còn thưởng anh ta 500 ngàn tệ.
Lúc chụp hình, cô ta để Gia Minh đứng giữa – vị trí trung tâm, còn bản thân thì tự động lùi về phía sau, đứng sát bên cạnh anh ta.
Như vậy cũng chưa nói lên gì, cho đến khi dùng bữa, Lâm Tâm Nguyệt bất ngờ đến ngồi cùng bàn chúng tôi.
Giữa không khí rôm rả, cô ta cầm ly rư//ợu của Gia Minh uống cạn.
Uống xong còn đưa lại ly cho anh ta.
Thẩm Gia Minh cười cười, không chút do dự, cầm lấy ly đó và uống ngay ngụm rượu dính vết son.
Mọi người đều vui vẻ ăn uống, không ai để ý chi tiết ấy.
Nhưng tôi thấy.
Và cả người tôi lập tức run rẩy.
Một lúc sau, Lâm Tâm Nguyệt say lảo đảo, chính Gia Minh đỡ cô ta dậy, nói sẽ đưa cô ta về.
Mọi người đều không phản đối. Tôi cũng vậy.
Chỉ là sau khi họ rời đi, tôi lặng lẽ đi theo, muốn làm rõ sự thật.
Tôi nghĩ sẽ khó mà biết được điều gì. Không ngờ, lại dễ đến vậy.
Tưởng không ai đi theo, nên vừa ra khỏi sảnh tiệc khách sạn, Gia Minh đã đè Lâm Tâm Nguyệt lên tường hành lang.
“Lâm tổng, tối nay là cô cố tình quyến rũ tôi phải không?
Dám uống ly rư//ợu của tôi giữa đám đông, còn cố tình để lại dấu son.”
Không biết do men rư//ợu hay do đối diện là Thẩm Gia Minh, gương mặt Lâm Tâm Nguyệt ửng đỏ, ánh mắt lấp lánh.
“Đúng vậy, bị anh phát hiện rồi.”
Thẩm Gia Minh cúi đầu hôn chụt lên má cô ta.
“Cô không sợ bị người khác thấy sao?
Nhỡ bị chồng cô biết thì rắc rối đấy.
Hơn nữa… Tiểu Mẫn cũng có mặt.”
Ồ, "Tiểu Mẫn" trong miệng anh ta chính là tôi.
Lâm Tâm Nguyệt chỉ cười khẽ.
“Tôi biết mà, nhưng thế mới kích thích chứ.”
3
Tay chân tôi bắt đầu run lên bần bật, cơn giận dâng lên cuồn cuộn.
Đang định xông ra chất vấn, thì Thẩm Gia Minh lại mở miệng:
“Cô đúng là hồ ly tinh to gan, nhưng tôi thực sự rất thích cô.