14
Tôi sững người, miệng há hốc mà không biết nên nói gì.
Nói gì lúc này cũng thấy không hợp.
Chị ấy cũng chẳng đợi tôi phản ứng, tiếp tục kể:
“Nhiều người nghĩ anh ta để chị quản lý công ty là vì yêu chị.”
“Nhưng thật ra, anh ta chưa từng tốt với chị.”
“Như em thấy rồi đấy, ngoài mấy chuyện kia, anh ta còn thường xuyên đánh chị.”
“Mỗi khi tâm trạng không vui, anh ta lại nhốt chị vào căn phòng tối ở nhà, hành hạ chị, người lúc nào cũng bầm tím.”
“Chỉ là mọi người chỉ thấy vẻ ngoài sáng chói của chị, chứ chẳng ai biết phía sau nó là gì.”
“Thế nên, mỗi lần bất đắc dĩ phải thân mật, chị đều uống thuốc tránh thai ngay sau đó.”
“Chị không muốn sinh con cho anh ta, càng không muốn để lại giọt máu nào cho hắn.”
“Chị muốn… trả thù anh ta.”
“Và rồi… chị ngoại tình.”
Tôi suýt nữa thì hét lên thành tiếng, may mà kịp đưa tay bịt miệng lại.
Chị ấy liếc tôi một cái, đột nhiên nghiêm giọng:
“Đúng vậy, người đó chính là chồng em – Thẩm Gia Minh.”
Lần này tôi thật sự không kiềm chế nổi mà thốt lên:
“Cái gì cơ? Cái… đó… là thật sao?!”
Chị ấy lộ ra vẻ “quả nhiên như vậy”.
“Vậy ra… em sớm đã biết rồi, đúng không?”
Tôi vội lắc đầu, xua tay liên tục:
“Không không, em…”
Chị ấy ngắt lời tôi:
“Đừng chối. Chị biết em sớm đã phát hiện ra.”
“Nếu không thì làm sao em luôn giúp tụi chị xử lý tình huống – như lúc Giang Tâm Tâm nghi ngờ, em đều khéo léo báo tin.”
“Chính nhờ em, chị với Gia Minh mới liên tục thoát khỏi tai mắt của Giang Điền.”
“Yên tâm, hôm nay chị hẹn em không phải để đe dọa, chỉ là muốn hỏi em một chuyện.”
“Em muốn tiếp tục giữ Gia Minh, hay là… nhường anh ấy cho chị?”
15
Tâm trí tôi hoàn toàn trống rỗng.
Không dám lựa chọn gì cả, sợ chỉ cần nói sai một câu là mất sạch.
Nhường thì tôi có thể nhường thật – dù gì tôi và Thẩm Gia Minh cũng chẳng còn tình cảm gì – nhưng nhường thế nào?
Lâm Tâm Nguyệt rõ ràng thấy được sự lưỡng lự trong tôi.
“Vậy để chị nói rõ hơn.”
“Nếu em vẫn muốn giữ anh ta, thì từ nay không chỉ không được xen vào chuyện tụi chị, mà còn phải tiếp tục làm bình phong như trước.”
“Nếu không, tất cả những gì chị đã cho em… chị sẽ lấy lại.”
“Còn nếu em đồng ý nhường anh ta cho chị, thì tất cả những gì chị từng cho vẫn sẽ thuộc về em.”
“Thậm chí chị sẽ cho em… nhiều hơn nữa.”
“Giờ công ty là của chị, miễn là dưới hai mươi triệu, chị đều có thể trả được.”
“Không chỉ tiền, xe nhà mới đổi cũng để em giữ, cộng thêm chức phó tổng này — em không cần lo gì hết.”
“Sau này dù em có quen năm ba cậu trai trẻ, cũng chẳng ai dám nói gì.”
“Thế nào, thấy được không?”
Miệng tôi há hốc như muốn nuốt trọn một quả trứng gà.
Nói cũng bắt đầu lắp bắp:
“Chủ… chủ tịch Lâm, chị cho nhiều thế này…“Em… em đâu cần đến hai mươi triệu đâu, chừng đó… nhiều lắm rồi…”
Chị ấy nhìn tôi, đột nhiên nở nụ cười nhẹ:
“Minh Minh, xem ra chị thật sự không nhìn lầm em.”
“Ngay cả khi chị đặt từng ấy tiền trước mặt, em vẫn không tham.”
“Chị biết em vốn không muốn nhiều, nên mới sẵn lòng giúp tụi chị nhiều lần như vậy.”
“Nhưng những gì em có hôm nay — là xứng đáng. Ai bảo chị không thể không có Gia Minh chứ?”
“Vì để có được anh ấy, chị sẵn sàng trả bất cứ giá nào.”
“Thế này đi, em khỏi phải lựa chọn nữa, chị sẽ chuyển khoản thẳng vào tài khoản cho em.”
“Coi như chị giúp em khỏi bị… rối loạn vì nhiều lựa chọn.”
“Với từng ấy rồi, em có thể nhanh chóng ly hôn với Gia Minh được không?”
16
Thấy ánh mắt tha thiết của chị ấy, tôi chỉ còn biết gật đầu lia lịa.
“Được, được mà, chủ tịch Lâm, em lập tức làm thủ tục ly hôn với anh ta.”
“Chị đừng lo.”
Vừa đứng dậy định rời đi, tôi bỗng nhớ ra một chuyện:
“À mà… chủ tịch Lâm, còn Giang Tâm Tâm thì sao?“Cô ta sẽ không bất ngờ nhảy ra phá đám chứ?”
Lâm Tâm Nguyệt dựa lưng ra sau, cười nhạt:
“Cô ta?“Đừng thấy họ cùng họ Giang là tưởng ruột thịt.”
“Thật ra chẳng phải – chỉ là tiểu tam anh ta nuôi bên ngoài thôi.”
“Đổi họ đổi tên giả làm em gái – chẳng khác gì… một con thú cưng.”
“Chị xử lý xong xuôi từ lâu rồi, em cứ yên tâm.”
Tôi lúc này mới yên tâm gật đầu, rời khỏi quán cà phê.
Vừa cầm điện thoại định gọi cho Thẩm Gia Minh, thì một tin nhắn báo biến động tài khoản hiện ra.
Nhìn hàng dài những con số 0, tôi suýt nữa tê dại cả da đầu.