4.
May mà mấy ngày sau đó, Thẩm Mặc không nhắc lại chuyện kia nữa.
Chỉ là tôi luôn có cảm giác, thỉnh thoảng lại có một ánh mắt nóng rực rơi xuống người mình.
Ban đầu tôi nghi ngờ hắn, nhưng mỗi lần quay lại đều thấy hắn dửng dưng lướt đi, không để lại dấu vết.
Cho đến một lần, tôi gục đầu ngủ gà ngủ gật trên bàn, đang mơ màng thì giật mình tỉnh giấc.
Vừa ngẩng đầu lên liền chạm ngay ánh mắt sâu hút của Thẩm Mặc đang nhìn thẳng vào mình.
Trái tim tôi thót một cái, trong khoảnh khắc ấy, tôi thật sự có cảm giác… hắn chẳng khác nào con sói trong mơ—ngậm lấy gáy tôi, tha về tổ.
Thực ra, lúc mới vào công ty của Thẩm Mặc, tôi còn chưa được làm trợ lý cho hắn, mà khoảng thời gian ấy cũng chẳng mấy dễ chịu.
Từ nhỏ tôi lớn lên trong sự bao bọc cưng chiều của ba mẹ và anh trai, nên đối với thế giới ngoài kia, với xã hội và lòng người… tôi thật sự chẳng hiểu được bao nhiêu.
Cho đến khi bản kế hoạch tôi tỉ mỉ chuẩn bị suốt cả tuần lễ bị “mượn” sạch sẽ, tôi mới hiểu được thứ gọi là “dã tâm”.
Trong buổi thuyết trình nội bộ, tôi chỉ có thể cứng ngắc đứng đó, khô khốc lên tiếng:
“Những gì anh ta vừa trình bày… đều là ý tưởng của tôi.”
Dưới hàng ghế ban giám đốc, có một người đàn ông cau mày lạnh giọng cắt ngang.
Đó là cậu ruột của tên trộm ý tưởng.
“Cái gì cũng muốn nhận là của mình, em có thấy quá đáng không?”
“Phương án này do chính tôi nhìn thấy A Tuấn từng chữ gõ ra. Em chen vào làm gì?”
Tôi không đề phòng, cũng không có chứng cứ.
Lỗi là do tôi đã chia sẻ toàn bộ ý tưởng, cả quy trình và các bước triển khai cho người ngồi cạnh – A Tuấn – một cách hoàn toàn không giữ kẽ.
Tôi nghĩ rằng đó là giúp đỡ đồng nghiệp.
Còn hắn thì nghĩ, tôi đang khoe khoang.
“Không phải em tự tin lắm sao? Thế để anh mượn dùng thử xem.”
Hắn lắc lắc tập tài liệu trong tay, giọng cười khinh miệt.
“Đúng là sinh viên giỏi có khác, ít nhất… cũng có vài thứ xài được đấy.”
Tôi tức đến mức toàn thân run rẩy, chỉ muốn lao tới cho hắn ta hai cú đấm vào mặt.
Nhưng chưa kịp làm gì, tập tài liệu trong tay hắn đã bị một người khác giật lấy trước.
Thẩm Mặc đứng đó, dáng người cao lớn khiến góc phòng vốn không rộng lại càng thêm chật chội.
Hắn mở tập hồ sơ, lật sơ vài trang, ánh mắt lướt nhanh qua nội dung rồi ngước lên nhìn tôi, giọng trầm thấp, lạnh tanh.
"Em là... Kiều Nhạc?"
Tôi mím môi, gật đầu.
Hắn lại nghiêng đầu, liếc sang A Tuấn một cái, tay khẽ chỉ về phía chậu cây phía sau lưng hắn.
"Biết tuần này vừa gắn camera giám sát mới không?"
Tôi và A Tuấn đồng loạt quay đầu nhìn.
Ngay phía trên chậu cây đặt gần cửa sổ, không biết từ lúc nào đã có thêm một chiếc camera.
Đúng lúc ấy, ống kính khẽ xoay một cái, như thể đang nghiêng đầu làm duyên.
Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.
5.
Sau đó, A Tuấn và ông cậu của hắn bị công ty đuổi thẳng cổ.
Thẩm Mặc đích thân điều tôi về làm trợ lý cho hắn.
Tôi mang ơn, cũng biết điều mà an phận bên cạnh hắn một thời gian.
Chỉ là không ngờ… hắn đối với anh trai tôi lại tuyệt tình đến thế.
Giành dự án thì thôi đi, ngay cả buổi đấu giá, thấy anh tôi định mua một khối ngọc trắng về tặng tôi mà hắn cũng nhào vô giành bằng được.
Đêm đó, anh tôi uống đến say mèm, ôm chặt lấy tôi, gào rống như con nít.
“Nhạc Nhạc… anh trai vô dụng quá… đến một khối ngọc cũng không mua nổi cho em…”
Sau khi dỗ xong ông anh đáng thương, tôi cũng thấy ân tình với Thẩm Mặc xem như xóa sạch.
Từ đó bắt đầu nhiệt tình gây chuyện, tìm mọi cách khiến hắn không vui.
Thế mà hắn chẳng hề giận, lúc nào cũng dửng dưng như nước, kiểu gì cũng nhịn.
Thậm chí… còn hơi hơi dung túng.
Dĩ nhiên, tôi tự nhủ—tất cả chỉ vì hắn cần tôi làm bình phong.
Hắn là kiểu người bên ngoài thì ra vẻ lạnh nhạt kiêng dè, bên trong lại gay không chịu được, nên phải tìm một "người đàn ông chuẩn chỉ, ngoại hình và khí chất đều ổn áp" như tôi để che đậy.
Chứ thử nghĩ mà xem, bình thường hắn sống cực kỳ thanh tịnh, chán gái lại sợ trai, thế mà lại đích thân điều tôi về bên cạnh, lại còn nhịn tôi hết lần này đến lần khác?
Chẳng phải vì cần một lớp ngụy trang an toàn à?
Nói đi cũng phải nói lại.
Không biết từ bao giờ, hắn bắt đầu có dấu hiệu... kỳ lạ.
Bình thường hắn cực kỳ rạch ròi, tôi chỉ cần động tí là bị đuổi đi "đi dạo vòng quanh tầng văn phòng cho khuây khỏa, đừng lởn vởn trước mặt anh nữa".
Ấy vậy mà gần đây, hắn lại bảo tôi... ngồi im phạt trên sofa?
Buổi trưa tôi tính đặt đồ ăn, hắn nhìn đồng hồ rồi dứt khoát bảo tôi theo hắn đi gặp khách, tiện thể ăn sang.
Tới nơi, hắn mới thong thả nói một câu: “Khách hủy rồi, bữa này chỉ có hai ta.”
Buổi tối, tôi định gọi xe về.
Hắn lái xe ngang qua, hạ kính xuống, thản nhiên nói như chuyện thường ngày:
“Lên xe, tôi đưa em về.”
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, chết lặng một lúc.
Đúng lúc ấy, mặt trời cũng bắt đầu lặn.