1.
Trên đường về, bố tôi vẫn còn lải nhải không ngớt, hết chê trách lại oán giận bác cả, nói bác từ khi các con còn nhỏ đã thiên vị đến mức không chịu nổi.
Chuyện học hành là ví dụ rõ ràng nhất: dù bác chu cấp cho chị họ tôi học lên đến cao học, nhưng từ nhỏ đến lớn, chuyện ăn mặc dùng đồ của chị đều không thể so với hai anh họ.
Hai anh họ học không ra gì, nhưng bút vở, sách tham khảo đều phải hàng hiệu, hàng bản quyền.
Còn chị họ tôi? Mua cây bút chì cũng phải chọn loại có sẵn gôm tẩy, để khỏi phải mua thêm cục tẩy riêng.
Lên đại học, hai anh họ mỗi tháng được chu cấp từ hai nghìn tệ trở lên, còn chị họ, chưa bao giờ vượt quá một nghìn.
Điều khiến bố tôi bức xúc nhất là: từ bé đến lớn, chị họ chưa từng có nổi một căn phòng tử tế trong nhà.
Lúc nhỏ thì ngủ chung với bà nội, lớn lên một chút lại phải ngủ cùng bác gái.
Mãi đến ngày chị lên xe hoa, bác cả mới miễn cưỡng dọn cho chị một gian phòng gọi là “phòng con gái”.
Vừa tiễn chị đi được một bước, bác đã lập tức sửa lại làm phòng của anh họ thứ hai.
Bố tôi từng lén nói với bác chuyện đó, nhưng bác gạt phăng:
“Con gái gả đi rồi, chẳng khác nào bát nước hắt đi. Nước đã hắt rồi thì còn đòi phòng làm gì?”
Tôi chỉ biết lắc đầu thở dài, phụ họa theo bố:
“Chọn được bố mẹ đúng là một kỹ năng bẩm sinh. May mà con không đầu thai nhầm vào nhà bác, mà được làm con gái của bố.”
Bố tôi cười tít cả mắt:
“Tất nhiên rồi, con gái cưng của bố là để nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa! Có phải làm khổ thằng con trai đi nữa, bố cũng không để con thiệt thòi.”
Tôi hãnh diện gật đầu. Nghĩ lại từ nhỏ đến lớn, những gì em trai tôi có, tôi cũng có; còn những gì tôi có, em trai chưa chắc đã được.
Sau khi dọn về nhà mới, tôi luôn là người được ở phòng hướng Nam thoáng mát, còn em trai phải ở phòng bên hướng Bắc tối hơn.
Lúc đó em tôi có cằn nhằn vài lần, nói bố thiên vị.
Bố không những không xoa dịu, còn gắt lên:
“Ừ thì sao? Bố thiên vị đấy thì sao nào?”
Kết quả em tôi tủi thân đến mức bật khóc nức nở.
Ngay cả mẹ tôi cũng không chịu nổi, trách bố không nên thiên vị quá mức.
Nhưng bố lại dõng dạc phản bác bằng lý lẽ:
“Nuôi con trai thì kham khổ, nuôi con gái phải cho sung sướng.”
Tôi tặc lưỡi nói:
“May mà chị họ giỏi giang, bây giờ là người có tiền nhất nhà mình. Tự mình lập công ty, làm bà chủ lớn, mấy chục nghìn tệ với chị ấy chẳng đáng là gì.”
“Nếu có dịp, con phải hỏi chị kinh nghiệm, làm sao khởi nghiệp kiếm được thật nhiều tiền, để còn báo hiếu bố mẹ.”
Bố tôi lại xua tay:
“Con mới ra trường, lo cho bản thân là được rồi, đừng nghĩ xa.”
Tôi mỉm cười hạnh phúc:
“Bố là người bố tuyệt nhất thế gian này!”
2.
Nửa năm sau, việc buôn bán của bác cả vừa mới khởi sắc thì bất ngờ gặp ta/i n/ạn giao thông nghiêm trọng.
Trong vụ ta/i nạ/n đó, bác mất cả hai chân.
Hai anh họ và chị họ tôi lập tức chạy từ khắp nơi về bệnh viện.
Bác cả không chấp nhận được sự thật là phần đời còn lại của mình sẽ phải ngồi xe lăn, nên đã mấy lần có ý định t//ự t//ử.
Bác gái thì khóc sưng cả mắt, như sắp mù đến nơi.
Bầu không khí trong cả gia đình chìm trong u ám.
Sau khi bác xuất viện, cả nhà họp một buổi họp gia đình lớn.
Bố tôi – là em trai duy nhất của bác – đứng ra chủ trì và tổ chức buổi họp này.
Chủ đề chính là: tương lai của bác cả và bác gái sẽ được sắp xếp thế nào.
Bác cả sắc mặt xám xịt, nhưng giọng nói vẫn dứt khoát:
“Còn gì để bàn nữa. Tạm thời để mẹ các con chăm sóc, sau này khi bà ấy không kham nổi nữa, chúng ta sẽ theo Đại Lôi và Tiểu Lôi (tên hai anh họ) thay phiên nhau ở.”
“Mỗi nhà một tháng hay hai tháng thì tùy, lúc đó bàn tiếp. Sống với nhà nào thì gửi sinh hoạt phí cho nhà đó. Đến lúc không còn gửi nổi nữa, chắc chúng tôi cũng đến lúc rời đi rồi.”
Hai anh họ vừa khóc vừa nói:
“Bố nói gì vậy! Con cái phụng dưỡng bố mẹ là lẽ đương nhiên. Bố mà nhắc đến tiền nong thì khác gì tát vào mặt tụi con.”
Hai chị dâu cũng lau nước mắt gật gù đồng tình.
Bố tôi lúc đó mở to mắt sửng sốt hỏi:
“Thế còn Muội Tử thì sao?”
Muội Tử là tên gọi ở nhà của chị họ tôi.
Bác cả nhíu mày:
“Con gái đã gả đi rồi là chuyện nhà chồng. Nó có lòng, có thời gian thì về thăm, mua quà biếu bố mẹ là được. Chuyện lớn trong nhà, nó không cần dính vào.”
Chị họ tôi khóc ròng, tha thiết muốn cùng hai anh trai thay phiên chăm sóc bố mẹ.
Kết quả lại bị bác cả mắng cho một trận.
Sau đó, chị lại đề xuất: nếu hai anh chịu chăm sóc thì để chị góp phần tiền.
Bác cả lập tức ngăn lại:
“Con rốt cuộc có hiểu không? Con gái đã gả đi rồi là nước đã hắt, không thể quay lại! Con mua đồ biếu bố thì được, nhưng đừng có đụng tới chuyện sinh hoạt phí!”
3.
Trên đường về, bố tôi vẫn không ngừng lắc đầu than thở, cứ lặp đi lặp lại câu: