“Cái gì?! Anh nghỉ việc rồi?” – Trần Tú Khanh nhảy dựng khỏi ghế sofa.
“Chị! Sao chị không nói cho em biết anh rể nghỉ việc? Vậy còn chuyện chị hứa đưa em hai trăm triệu mở công ty thì sao…”
Hắn còn chưa nói hết câu đã bị vợ cấu cho một phát vào đùi.
Trần Tú Khanh biết mình lỡ lời, ngượng ngùng quay sang nhìn Trần Tú Quyên.
Tốt lắm, hay lắm.
Tôi muốn khởi nghiệp thì cô ta bảo rủi ro cao, chắc chắn sẽ thua lỗ, nói rằng sống phải thực tế, không thích cuộc sống đầy áp lực.
Đến lượt em trai cô ta khởi nghiệp, cô ta lén lút moi tiền từ tôi để đưa cho hắn làm vốn.
Tôi thật sự giận rồi.
“Trần Tú Quyên, tôi không muốn nói thêm với cô nữa.”
“Nếu cô còn chút lý trí, thì chọn ngày đi cùng tôi ra cục dân chính làm thủ tục.
Từ nay về sau, cô muốn giúp đỡ em trai thế nào, sẽ chẳng còn ai cản cô nữa.”
5
Tôi vừa dứt lời, cả phòng khách im phăng phắc đúng ba giây, sau đó lập tức nổ tung như cái chợ.
Người phản ứng đầu tiên là mẹ vợ, bà như nghe thấy chuyện động trời, bật dậy khỏi ghế salon, chỉ tay vào mặt tôi:
“Anh, anh, anh… Vương Hổ Dũng! Anh còn có lương tâm không?! Tú Quyên vì anh mà sinh con, quán xuyến gia đình, chỉ lấy của anh chút tiền mà anh đã đòi ly hôn?!
Loại người như anh, sớm muộn gì cũng bị sét đánh!”
Tiếp theo là Trần Tú Quyên. Mắt cô ta vốn đã đỏ, giờ lại trào nước mắt lần nữa:
“Vương Hổ Dũng, sao anh có thể đối xử với em như vậy, em…”
Nói chưa hết câu đã ôm mặt khóc nức nở.
Trần Tú Khanh cũng nổi đóa, xông đến đẩy mạnh tôi một cái:
“Chỉ vì năm chục triệu mà anh đòi ly hôn với chị tôi? Nói thật đi, có phải anh có người phụ nữ khác bên ngoài rồi đúng không?”
Tôi không đứng vững, lảo đảo suýt ngã.
Vì đang bế Đa Đa nên tôi không tiện phản kháng, chỉ lạnh lùng cười nhìn đám người đang mất kiểm soát.
Tôi hít sâu một hơi, nói rõ ràng từng chữ:
“Nói đến đây là đủ rồi. Bây giờ, mời các người đi cho.”
“Hây!” – Trần Tú Khanh lại định lao lên đánh tôi.
Tôi né người, một tay bế Đa Đa, tay kia móc điện thoại từ túi quần ra:
“Đi không? Không đi tôi báo công an, kiện mấy người xâm nhập gia cư trái phép.”
Mẹ vợ còn định nói gì đó, nhưng bị Trần Tú Quyên kéo lại.
Cô ta run run môi nói:
“Thôi mẹ, mình đi thôi.”
Một đám người chửi rủa rầm rì rồi kéo nhau rời đi, chỉ còn lại Trần Tú Quyên chưa đi.
Cô ta đóng cửa lại, dùng tay áo lau nước mắt rồi chìa tay định bế Đa Đa từ trong lòng tôi.
Đa Đa vòng tay ôm chặt cổ tôi, không chịu để mẹ bế.
“Đa Đa, qua đây.” – giọng Trần Tú Quyên đã mang theo chút nghiêm khắc.
Người Đa Đa run lên một chút, ngẩng đầu đối diện ánh mắt dữ tợn của mẹ, rồi miễn cưỡng buông tay khỏi cổ tôi.