Quên đi.
Tôi không còn khóc nổi, cũng chẳng thể rơi lệ.
Chỉ hy vọng—Lục Chấp Duệ đừng xem nữa. Đừng tiếp tục.
Tôi gào lên trong gió, mong có thể gọi về một cơn cuồng phong như trước,
chặn đứng ánh mắt sắt bén ấy, chặn luôn cơn giận đang dâng trào trong lòng chú.
Không ngờ, tiếng gào của linh hồn yếu ớt như tôi thật sự gọi đến một cơn gió điên cuồng.
Gió rít lên từng đợt, bầu trời tối sầm, sấm sét cuồn cuộn.
Một tia sét nổ ầm ngay sau lưng tôi, bổ thẳng xuống mái của trại giáo dưỡng.
Phòng giám sát lập tức náo loạn.
Các nhân viên hoảng sợ co rúm, không dám động vào bất cứ thứ gì nữa.
Nhưng Lục Chấp Duệ thì không chớp mắt.
Chú lạnh lùng chỉ vào những kẻ từng xuất hiện trong đoạn ghi hình.
Không nói một lời thừa thãi, chú lôi từng kẻ ra khỏi hàng người.
Quân nhân bên cạnh giữ chặt từng tên.
Lục Chấp Duệ cầm cây gậy đen quen thuộc, không do dự—
vung tay lên, đập thẳng.
“Rầm!”
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Từng cú đánh nặng nề như trút cả trời giận xuống những kẻ từng giày xéo Khương Hòa.
Chẳng ai dám can.
Không ai ngăn nổi.
Tiếng gào thét vang lên từ phòng giám sát như muốn xé rách cả trại giáo dưỡng, chấn động đến mức át cả tiếng sấm bên ngoài.
Tay chú Lục nhuốm đầy máu, nhưng ánh mắt đỏ rực của chú chẳng có chút do dự nào.
Chú nghĩ đến tất cả những gì tôi từng phải gánh chịu—lại cảm thấy vẫn chưa đủ, vẫn chưa trả đủ.
Từng cú đánh dội xuống, không phải vì thỏa mãn giận dữ, mà là trút hết tội lỗi, hết oán hận, hết mọi thứ còn sót lại trong trái tim sắp vỡ của chú.
Cơ thể run lên vì kiệt sức, cánh tay đã tê dại không còn cảm giác, sàn nhà loang lổ một màu đỏ nặng trĩu.
Cuối cùng, chú Lục mới chậm rãi buông tay.
Chú nhìn xuống bàn tay dính máu của chính mình, đờ đẫn nghĩ đến tôi.
…
Còn tôi, vẫn trong trạng thái hồn phách lơ lửng, đứng ngoài cửa sổ nghe tất cả mà lòng trống rỗng.
Tiếng hét trong kia khiến tôi run lên—nhưng không phải vì xúc động.
Mà vì mỏi mệt.
Chú làm vậy để làm gì?
Để bù đắp ư? Để nói rằng chú đau lòng sao?
Muộn rồi.
Tôi dõi theo từng tốp quân nhân nối đuôi tiến vào trại.
Tiếng bước chân, tiếng ra lệnh, tiếng kêu cứu và cả tiếng cầu xin vang lên không dứt.
Cái nơi từng giả danh là "trại giáo dưỡng", giờ chẳng khác nào một con quái vật vừa bị bóc trần lớp mặt nạ tử tế.
Hàm răng lởm chởm lộ ra, máu tanh hôi hám—và cuối cùng cũng phơi bày toàn bộ tội ác trước ánh sáng.
Nhưng tôi chỉ thấy mệt.
Rất mệt.
Tại sao… ngay cả khi đã chết, tôi vẫn không được yên thân?
Ngay cả khi chẳng còn thân xác, tôi vẫn phải chứng kiến tất cả thứ này?
Nếu có thể chọn… tôi chỉ muốn được nhắm mắt.
Vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại nữa.
Nếu “địa ngục” là một khái niệm có thật, thì đây—chính là nơi ấy.
…
Sau khi trừng phạt từng người, chú Lục mới dần dần bình tâm lại.
Chú giơ tay lên, vung mạnh—tự tát mình hai cái.
Tiếng “bốp” khô khốc vang lên giữa căn phòng im lặng.
Hai bên má đỏ ửng vì sưng đau, nhưng dường như cơn đau đó vẫn chẳng đủ để xoa dịu sự giày vò trong lòng chú.
Tất cả những gì tôi phải chịu—là do chú.
Mọi đau đớn đó, mọi vết thương đó… đều do chính chú ban xuống.
Lúc này, một quân nhân tiến đến, gập người báo cáo:
“Thiếu tướng, bọn chúng vẫn còn ngoan cố chống cự. Xin anh cho chỉ thị tiếp theo.”
13.
Một câu nói vang lên đã kéo Lục Chấp Duệ ra khỏi dòng suy nghĩ đầy dằn vặt.
Chú quay phắt lại, trong mắt giờ đây chỉ còn lại căm hận.
Khắp hành lang trại giáo dưỡng, mùi khói cháy bắt đầu lan ra.
Tôi đứng bên ngoài, dõi theo cảnh tượng hỗn loạn bên trong.
Rất nhiều người hoảng loạn định trèo qua cửa sổ trốn thoát, nhưng bị những người khác túm chặt, lôi giật lại.
Tôi nhìn thấy tất cả.
Cũng tận mắt chứng kiến chú Lục từ trong phòng giám sát bước ra, lạnh giọng ra lệnh:
“Niêm kín tất cả cửa sổ.”
Chú ném thẳng một ngọn đuốc vào bên trong.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, thiêu rụi toàn bộ căn phòng.
Bên trong vẫn còn những tiếng đập cửa, tiếng kêu gào, cầu xin…
Nhưng mọi thứ đều vô ích.
Giống như tôi năm xưa từng tuyệt vọng gõ vào trái tim của chú Lục — và không nhận lại điều gì.