10.
Về đến nhà họ Dung, mọi người đối xử với tôi cứ như búp bê sứ dễ vỡ.
Lúc thì hỏi tôi có đói không, lúc thì hỏi tôi có mệt không.
Tôi vừa buồn cười vừa bất lực:
“Mẹ, dì Dung, chú Dung, hiện giờ con sống rất vui vẻ, tâm lý không vấn đề gì đâu ạ.”
“Mọi người không cần lo quá.”
Khó khăn lắm mới dỗ cho cả nhà chịu đi ngủ, thì lại có người gõ cửa.
Là Dung Chí Thành.
Cậu ấy đưa cho tôi một ly sữa, tay dài và rắn rỏi.
“Nghe nói uống một ly sữa trước khi ngủ sẽ giúp cải thiện giấc ngủ.”
“Chúc ngủ ngon.”
Nhìn bóng lưng cậu ấy quay đi, không hiểu sao tôi lại có cảm giác… như thể chúng tôi đã quen nhau từ rất lâu rồi.
Sáng hôm sau tôi ra cửa khá trễ, phát hiện Dung Chí Thành đang đứng cạnh xe chờ, muốn đưa tôi đi học.
Diệp Thi Hàn liên tiếp xin nghỉ, không đến trường.
Chuyện cô ta ngược đãi mẹ nuôi, trộm cắp đã lan khắp trường, từ diễn đàn học sinh truyền ra cả mạng xã hội.
Toàn bộ internet đang hăng say hóng drama.
Tôi vẫn sinh hoạt đều đặn, tập trung ôn luyện. Dù sao cũng phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học.
Thế nhưng tan học hôm đó, tôi bị chặn ngay trước cổng trường.
Là Diệp Khê Sơn và Vương Nhã, mang theo túi lớn túi nhỏ quà cáp, kéo tôi ra một góc.
“Lan Lan, mẹ mua cho con bánh kem thiên nga đen mà con thích nhất này.”
“Ba còn tự tay chọn cho con chiếc vòng cổ mới nhất, có muốn ba đeo thử cho không?”
“Phòng của con vẫn còn để nguyên đấy, mẹ ngày nào cũng dọn dẹp, con có muốn về thăm nhà một chút không?”
Hai người lấy đủ thứ ra, như thể họ thực sự là những bậc phụ huynh hết mực yêu thương con gái.
Tôi nắm chặt quai cặp, không nhận bất kỳ món nào.
Lạnh nhạt nói:
“Nói thẳng đi.”
Hai người họ liếc nhau, hơi lúng túng.
“Ba mẹ chỉ muốn con nói giúp vài lời với tổng giám đốc Dung thôi.”
“Chỉ cần ông ấy chịu thu hồi thông báo ngừng hợp tác với Diệp thị là được, chúng ta không cầu gì thêm.”
“Đám người nịnh bợ kia sau bữa tiệc hôm trước đã thi nhau hủy hợp đồng, rút vốn. Diệp thị giờ đang rối như tơ vò, không trụ nổi mấy ngày nữa đâu.”
“Xem như ba mẹ đã nuôi con lớn, con năn nỉ tổng giám đốc và phu nhân giùm ba mẹ được không? Chúng ta không thể vào được nhà họ Dung.”
Tôi bật cười lạnh:
“Mẹ tôi là Tần Yến Phương, ba tôi mất từ lâu rồi. Các người là cái gì mà xưng ba mẹ?”
“Chuyện các người làm bao năm nay, sớm muộn gì cũng phải phá sản, đáng đời!”
Thấy tôi không lay chuyển, hai người họ định giở trò cưỡng ép.
Một người bịt miệng tôi, người kia khóa chặt hai tay tôi lôi lên xe.
Trong lúc giằng co, sách vở tôi rơi đầy ra đất.
Sắp ngất thì tôi thấy một người xách cây chổi lau nhà lao tới như bay.
“Đồ khốn! Dám bắt cóc con gái tôi!”
“Hôm nay bà đây cho các người biết thế nào là lễ độ!”
“Bốp! Bốp!” – Hai tiếng gậy gỗ giáng xuống, mỗi người trúng một cú.
Tôi bỗng thấy rất yên tâm, vì mẹ tôi – người bất khả chiến bại – đã đến rồi.
Diệp Khê Sơn và Vương Nhã vốn quen sống sung sướng, đâu phải đối thủ của mẹ tôi.
“Có người bắt cóc học sinh giữa ban ngày đây này!” Tần Yến Phương vừa đánh vừa hô.
Bảo vệ nhanh chóng chạy đến, tóm gọn Diệp Khê Sơn và Vương Nhã đang định bỏ chạy.
Hai người bị áp giải về đồn.
Chúng tôi cũng theo về để lấy lời khai.
“Họ hiểu lầm thôi! Nó là con gái chúng tôi mà!”
“Chỉ là cãi nhau bỏ nhà đi, chúng tôi định đưa nó về!”
Hai người còn đang cố ngụy biện.
Nhưng hôm lễ trưởng thành, họ đã tự tay ký giấy đoạn tuyệt quan hệ với tôi. Cộng thêm camera ghi lại cảnh ở cổng trường, họ không thể chối được nữa.
Lúc làm xong thủ tục ra ngoài, tôi thấy Dung Chí Thành đang đứng chờ, vẻ mặt đầy áy náy.
11.
Vừa nghe tin, Dung Chí Thành lập tức đến đồn cảnh sát xử lý mọi việc, đợi ở cửa để đưa hai mẹ con tôi về nhà.
“Xin lỗi dì Tần, hôm nay cháu nên đưa Thanh Lan về trước.” Hôm nay cậu ấy bị thầy giáo giữ lại xử lý việc, nên không đi cùng tôi sau giờ học.
“Không liên quan đến cháu đâu, dì Tần lợi hại lắm đấy. Đai đen Taekwondo đấy!”
Trên đường về, mẹ tôi vừa cười vừa kể chuyện Dung Chí Thành từng bị bắt cóc hồi nhỏ, sau lần đó bà đã quyết tâm đi học Taekwondo.
Lý lẽ của bà là: phải dùng bạo lực để trị bạo lực!
Từ hôm đó, Dung Chí Thành cứ nhất quyết đòi đi học cùng tôi mỗi ngày, tôi dở khóc dở cười.
“Họ đã bị tạm giam rồi, cháu rất an toàn mà.”
Cậu ấy nói, cậu ấy có thể lớn lên khỏe mạnh đều là nhờ mẹ tôi, nên giờ cậu ấy sẽ bảo vệ tôi thay bà.
Mùa hè rực rỡ, kỳ thi đại học kết thúc.
Tôi thi đỗ vào ngành Trí tuệ Nhân tạo của Đại học A với vị trí thủ khoa toàn thành phố, trường mời tôi quay video tuyển sinh.
Thời đại này, nhà càng giàu thì càng chú trọng đến tương lai của con, thậm chí con cái nhà giàu còn chăm học hơn cả người thường.
Mẹ tôi treo giấy báo trúng tuyển của tôi ngay trong phòng bà.
Tại tiệc mừng thi đậu đại học, Tần Yến Phương mời tất cả người thân bạn bè đến dự.
“Là lỗi của tôi. Năm đó không cẩn thận, mới để Thanh Lan bị ôm nhầm.”
“Có người từng nói với tôi, con bé hưởng được cuộc sống giàu sang là may mắn. Nhưng khi tôi tìm được nó trong cơn mưa tầm tã, tôi đã biết con tôi chịu nhiều đau khổ lắm rồi.”
“Xin lỗi con gái mẹ, mẹ đã không làm tròn trách nhiệm.”
“Con giỏi giang như vậy, chắc chắn đã chịu nhiều vất vả hơn mẹ tưởng.”
Bà nói đến đó, giọng bắt đầu nghẹn lại.
Mũi tôi cay xè, bước lên ôm chặt lấy bà.
“Không phải lỗi của mẹ.”
“Được quay về bên mẹ, là điều may mắn nhất đời con.”
Mọi người xung quanh đều rưng rưng nước mắt. Mẹ tôi dắt tôi đi chào hỏi từng người thân trong họ, giới thiệu từng người.
Tôi ôm một bọc bao lì xì đầy ắp, lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình thực sự.