1.
Tôi đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng nơi Lục Minh đang ở, trời mới hửng sáng.
Dựa theo địa chỉ IP từ dữ liệu nền tảng đám mây, tôi dễ dàng tìm đến căn nhà tắm riêng anh ta đang thuê.
Tôi bấm chuông.
Bên trong vang lên một giọng nữ lười biếng:
“Ai vậy anh Minh? Là người mang bữa sáng tới à?”
Cửa mở ra. Một cô gái trẻ khoác áo choàng tắm, tóc còn ướt sũng như vừa tắm xong.
Là Lâm Khê – nhà thiết kế tài năng mới được tuyển năm nay của studio – người có phong cách thiết kế khá giống tôi nên được Lục Minh nâng đỡ đặc biệt.
Cô ta vừa nhìn thấy tôi, vẻ thư thái trên mặt lập tức đông cứng lại, ánh mắt tràn đầy cảnh giác.
“Cô... cô Cố? Sao cô lại tới đây?”
“Tôi đến tìm chồng tôi, Lục Minh.”
Tôi nhìn xuyên qua cô ta, thấy giường bên trong vẫn còn hỗn độn, dạ dày lập tức cuộn lên, nhưng tôi vẫn giữ nét mặt bình thản.
Nghe tôi nói vậy, Lâm Khê lập tức nở nụ cười ngây thơ:
“À, cô hiểu nhầm rồi! Anh Lục ở căn bên cạnh kia kìa. Hôm qua ban ngày chỉ ghé qua chỗ tôi bàn ý tưởng thiết kế thôi, tụi tôi đang tìm cảm hứng cho cuộc thi quốc tế tháng sau.”
Cô ta chỉ vào đống bản thảo vương vãi trên sàn, tiếp tục giải thích.
Lời giải thích nghe rất hợp lý, cộng với vẻ mặt vô tội kia khiến tôi nếu tiếp tục tra hỏi thì ngược lại sẽ trở thành người vô lý.
“Thì ra là vậy.”
Tôi gật đầu, không nói thêm lời nào, xoay người rời đi.
Phía sau vang lên tiếng cười khẽ đầy ngụ ý của Lâm Khê. Cô ta chắc cho rằng tôi thật sự tin rồi.
Tôi không rời khỏi khu nghỉ dưỡng, mà dùng chứng minh nhân dân của mình để thuê một căn nhà tắm khác ngay tại lễ tân.
Chưa đầy mười phút sau khi ổn định chỗ ở, Lục Minh gọi tới.
Tôi nhìn dòng chữ “Người Yêu Của Tôi” nhấp nháy trên màn hình, cố nén cảm giác buồn nôn mà bắt máy.
“Vãn Vãn, anh nghe Lâm Khê nói em qua đây?”
Giọng Lục Minh vẫn ngọt ngào và đầy ngạc nhiên như xưa.
Tôi thản nhiên đáp lại một tiếng, cố ý nói:
“Ừ, nhưng không thấy anh đâu cả. Em chỉ đứng ở cửa căn bên cạnh mà thấy Lâm Khê khoác áo tắm ra mở cửa thôi.”
Lục Minh cười ngay:
“Lại ghen rồi à cô vợ bé nhỏ của anh? Đừng nghĩ linh tinh, mấy người trong nhóm đều ở đây mà. Tối qua tụi anh họp brainstorm ở phòng Lâm Khê, đừng suy nghĩ lung tung nhé.”
“Mấy người trong nhóm”, “brainstorm” – lời của anh ta gần như trùng khớp với lời Lâm Khê.
Nếu không phải trùng hợp thì chính là kịch bản được tập dượt từ trước.
Chưa để tôi nói thêm, anh ta đã hỏi:
“Em đang ở đâu vậy vợ? Anh làm xong việc là tới với em ngay.”
“Không cần đâu. Studio có việc gấp, em phải về trước rồi. Anh cứ yên tâm mà ‘sáng tạo’ đi.”
“Ừm…”
Lục Minh đáp rất dứt khoát, rồi như nhận ra điều gì không ổn nên vội vàng nói thêm:
“Nhưng anh nhớ em lắm đấy Vãn Vãn, thật sự muốn đè em lên bảng vẽ mà yêu thương một trận thật đã…”
Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh hơi nước mập mờ và chiếc giường hỗn độn ban nãy, cảm giác buồn nôn dâng lên dữ dội.
Tôi cúp máy thật nhanh rồi lao vào nhà vệ sinh.
2.
Ra khỏi nhà tắm, tôi lập tức gọi cho giáo sư Chu – thầy hướng dẫn hồi đại học.
“Thầy Chu, em cần thầy giúp em một việc. Hãy tra giúp em toàn bộ file thiết kế gốc trong hệ thống của studio Lục Minh.”
Hệ thống phần mềm thiết kế cốt lõi mà studio sử dụng vốn là do giáo sư Chu phát triển và cho chúng tôi sử dụng miễn phí.
Đổi lại, tôi cam kết trích một phần lợi nhuận hàng năm đóng góp vào quỹ nghiên cứu kiến trúc của thầy.
Nghe giọng tôi có điều bất thường, thầy Chu im lặng một lúc rồi thở dài:
“Thầy biết trước sau gì cũng có ngày em phát hiện. Tự em xem đi.”
Sau khi cúp máy, thầy gửi tôi một liên kết mã hóa và một chuỗi mật khẩu.
Tôi đăng nhập vào, mới biết phần mềm này có chức năng ghi lại mọi thao tác chỉnh sửa từ lúc bắt đầu vẽ đường nét đầu tiên cho đến lúc hoàn thiện từng bản thiết kế.
Toàn bộ những tác phẩm được gắn mác của Lâm Khê – vốn được khen ngợi hết lời – hóa ra file gốc đều được tạo bằng tài khoản của tôi.
Lục Minh, vào ngày hôm sau sau mỗi lần tôi hoàn thành, đã âm thầm chuyển bản quyền các tác phẩm đó sang tên Lâm Khê thông qua một máy chủ ở nước ngoài.
Tôi ch//ết lặng.
Tôi lập tức nhờ thầy Chu tiếp tục hỗ trợ truy xuất phân vùng ẩn trên máy chủ cá nhân của Lục Minh.
Sau khi mở ra, tôi thấy bên trong là một bản kế hoạch kinh doanh hoàn chỉnh.
Bọn họ định dùng chính tác phẩm của tôi để lăng xê Lâm Khê trở thành ngôi sao thiết kế mới, đợi thời điểm chín muồi sẽ lôi kéo khách hàng và đội ngũ cốt lõi rời đi, thành lập một studio mới mang tên “Lâm Khê”.
Hóa ra gần như mỗi đêm Lục Minh nói rằng “tăng ca”, đều là đang cùng Lâm Khê… ăn cắp chất xám của tôi.
Trong một đoạn video được trích xuất, hai người họ quần áo xộc xệch, giọng điệu trơ trẽn:
“Anh Minh giỏi quá… Em với cô Cố nhà anh, ai khơi gợi cảm hứng cho anh nhiều hơn nào?”
“Tất nhiên là em rồi, nàng thơ của anh… Cô ta giống như cỗ máy chính xác, vô hồn vô cảm, sao có thể sánh được với em – người sống động như thế…”
Nghe đến đó, tôi cảm thấy m//áu trong người đông lại.